Chương 5: Bánh quẩy (2)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:35:30

Sau khi Vu thị rời nhà, Tần Duyệt nhanh nhẹn thu dọn bếp núc. Tần Di tuy mới tám tuổi nhưng rất hiểu chuyện, thấy nhị tỷ dọn dẹp liền lon ton chạy lại phụ giúp mấy việc lặt vặt. Thấy hai muội muội đang tất bật, Tần Dung nói vọng ra: "A Duyệt, A Di, tỷ ra ngoài một lát nhé." Tần Duyệt nghe vậy liền đặt bát xuống, lo lắng hỏi: "Đại tỷ đi đâu đấy? Tỷ mới ốm dậy, hay để muội đi cùng?" Tần Dung lắc đầu: "Tỷ khỏe hẳn rồi, không sao đâu. Giờ gia cảnh mình khó khăn, tỷ muốn ra ngoài xem có cách nào kiếm sống hay không." Tần Duyệt nghĩ bụng, đại tỷ dù sao cũng lớn hơn mình hai tuổi, lại chín chắn hơn, nên không ngăn cản nữa: "Vâng, vậy tỷ đi cẩn thận." Vì Vu thị phải làm ở tú phường suốt cả ngày, trưa không về, tối mịt mới tan ca nên trước khi đi đã đưa cho Tần Dung ba mươi văn tiền để tùy ý mua thức ăn. Tần Dung ngủ cùng phòng với Tần Duyệt, còn A Di ngủ chung với nương. Nàng lôi từ dưới gối ra một chiếc túi vải nhỏ, bên trong có ba mươi văn tiền nương đưa và một chiếc nhẫn vàng nàng mang theo từ không gian homestay, rồi cất kỹ vào người trước khi rời nhà. Đây là lần đầu tiên Tần Dung đi dạo quanh trấn Lê Hoa. Trấn chia làm hai khu: Đông thị và Tây thị. Đông thị bán hàng hóa cao cấp, giá cả đắt đỏ, chủng loại phong phú. Tây thị thì bình dân hơn, chủ yếu là nông dân từ các vùng lân cận mang nông sản đến bán, các hàng quán ven đường cũng toàn món ăn dân dã. Tây thị lại nằm gần bến cảng, nơi tụ họp nhiều phu khuân vác và khách thương hồ, chính là nhóm khách hàng chủ lực của khu này. Không chần chừ, Tần Dung đi thẳng đến Tây thị. Tuy nàng ra khỏi nhà khá sớm, nhưng các sạp hàng ở đây đã bày kín lối, tiếng rao hàng rộn ràng không dứt. Tần Dung vừa đi vừa quan sát đầy thích thú. Đang thời thái bình, lại gần bến cảng nên cuộc sống người dân trấn Lê Hoa cũng khấm khá. Nhìn vào sắc mặt hồng hào, dáng đi thong dong của các phụ nhân xách làn đi chợ là có thể đoán được phần nào. Tây thị có rất nhiều hàng ăn: bán hoành thánh, dầu điều, bánh bao, mì sợi, kẹo đường... Tần Dung đi một vòng từ đầu chợ đến cuối chợ để khảo sát tình hình buôn bán. Lúc quay về, thấy mấy ngư dân đang bán cá, nàng ghé vào xem. Cá tươi rói, giá lại rẻ, nàng bỏ ra năm văn tiền mua một con cá lớn. Ở vùng sông nước này, tôm cá đúng là rẻ như cho. Mua cá xong, Tần Dung tìm đến một tiệm kim hoàn, dò hỏi giá vàng rồi đem chiếc nhẫn ra bán, đổi được hai lượng bạc. Nàng cẩn thận cất số bạc vào người, xách làn cá thong thả quay về nhà.