Mùi thơm nức mũi từ bếp lan ra khiến Vu Tiểu Sơn và Tần Duyệt không kìm được mà chạy lại. Tần Di cũng đã chuẩn bị sẵn: "Đại tỷ, ăn được chưa ạ?"
Tần Dung mỉm cười, nhón một con cá khô đưa cho Tần Di: "Cẩn thận, còn nóng đấy."
Tần Di ngoan ngoãn gật đầu, ăn xong một con vẫn còn thòm thèm. Tần Dung bật cười, múc một đĩa cá khô rang muối tiêu nhỏ đưa cho muội: "A Di ngoan, mang ra cho tỷ tỷ và ca ca cùng ăn nhé."
"Vâng ạ."
Tần Dung chiên sơ hết phần cá con trong ngày. Phần còn lại sẽ để đến mai, khi dọn hàng sẽ đảo lại tại chỗ, như vậy mùi vị mới giữ được trọn vẹn.
Tranh thủ lúc cá khô đang giòn và thơm ngon nhất, Tần Dung múc một đĩa cá khô rang muối tiêu, bảo Vu Tiểu Sơn mang sang cho Bạch lão gia. ...
Trời vừa hửng sáng.
Vu Tiểu Sơn đã có mặt từ sớm. Vài ngày không được ra sạp, cậu bé cảm thấy có chút bứt rứt, chưa quen. Tần Dung và Vu Tiểu Sơn mang theo cá khô nhỏ, ốc xào tía tô và canh cá viên rời khỏi nhà.
Vài hôm không thấy Tần Dung mở hàng, một số khách quen vừa trông thấy nàng đã nở nụ cười vui vẻ: "Tần tiểu nương tử cuối cùng cũng mở hàng rồi. Mấy hôm nay ngày nào ta cũng ghé xem có bán không đấy."
Tần Dung áy náy đáp: "Trời mưa dọn hàng bất tiện quá. Hôm nay có món mới, mua nhiều còn được tặng thêm nửa phần nữa đấy ạ."
"Đồ ăn của Tần tiểu nương tử thì khỏi chê rồi, cho ta mấy phần nhé."
Cứ thế, sạp hàng của Tần Dung còn chưa bày biện xong đã có khách đứng đợi sẵn một bên. Có người mong nhớ tay nghề của mình, với Tần Dung mà nói, đó là sự khẳng định lớn lao, khiến nàng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Không ngoài dự đoán, cá khô nhỏ và ốc xào tía tô hôm ấy bán hết rất sớm. Canh cá viên bán chậm hơn đôi chút, nhưng cũng chỉ hơn một khắc là hết sạch.
Dọn hàng xong, Tần Dung ghé chợ Tây mua sữa bò và đào, chuẩn bị làm trà sữa đào cho Bạch lão gia.
Cứ bận rộn như vậy mấy ngày, thoáng cái đã đến phiên chợ lớn.
Phiên chợ lần này, ngoài ốc xào tía tô, canh cá viên, cá khô rang muối tiêu và trà sữa đào, Tần Dung còn bày bán thêm một vại măng muối nhỏ.
Mấy hôm trước, cậu cả Vu mang đến một ống tre, tiện thể đưa thêm mấy chục cân măng xuân, đều là đào được từ rừng trúc trên núi hoang. Măng nhiều quá ăn không xuể, Tần Dung nghĩ đến chuyện làm măng muối đem bán. Giá măng muối không cao, chỉ hai văn tiền một phần.
Ban đầu chỉ có vài khách quen tò mò mua thử, về sau có mấy thương nhân ghé qua, nếm thử thấy ngon liền mua hết sạch măng muối trên sạp của Tần Dung, còn đặt thêm một mẻ nữa, hẹn năm ngày sau quay lại lấy.
Dọn hàng xong, Tần Dung nghĩ mấy hôm nay đã vất vả không ngơi tay, bèn quyết định nghỉ một ngày để lấy sức.
"Tiểu Sơn, mai nghỉ nhé, hôm nay đệ cứ về thẳng nhà đi."
"Đại tỷ, măng này tỷ không cần mua đâu, để đệ với đại ca lên núi đào ít về là được." Vu Tiểu Sơn làm việc cho Tần Dung gần một tháng, nói là mỗi ngày năm văn, nhưng thực ra một tháng nhận được tới hai trăm văn. Với tuổi của cậu bé, kiếm được ngần ấy tiền là không ít, trong lòng luôn mong muốn báo đáp Tần Dung chút gì đó.
Đã định nghỉ, sao không nhân tiện lên núi một chuyến? Người trong trấn Lê Hoa biết làm măng không nhiều, mà măng trong rừng trúc thì vẫn còn dồi dào.
"Ừm, tỷ đi cùng mọi người được không? Tỷ chưa từng lên núi bao giờ."
"Đương nhiên là được rồi."
Tần Dung gật đầu cười: "Vậy thì ngày mai, lương khô của đệ và đại ca Đại Sơn để tỷ chuẩn bị nhé."
Mắt Vu Tiểu Sơn lập tức sáng rỡ. Ăn đồ Tần Dung nấu quen rồi, về nhà ăn cơm thím Vu nấu cứ thấy nhạt nhẽo như ăn cám heo vậy...