Tần Thiết Sơn quả thật từng nghe nói Vu thị dẫn theo ba cô con gái lên trấn Lê Hoa mưu sinh, cũng biết Tần Dung bày sạp ở chợ Tây. Thế nhưng, dù có nằm mơ ông ta cũng chẳng ngờ sẽ gặp Tần Dung ở đây. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ nàng bây giờ, đã chẳng còn chút nghèo túng, quê mùa như trước nữa.
Tần Thiết Sơn cau mày, không hài lòng nói: "A Dung, sao con lại nói chuyện với đường muội của mình như vậy? Nương con không dạy con phép tắc à?"
Tần Dung nghe vậy, không nhịn được bật cười: "Kỳ lạ thật. Theo lời thúc nói thì ta là tỷ, còn nàng ta là muội. Liên muội muội mở miệng ra là buông lời hồ đồ, thúc không trách muội ấy vô lễ, lại quay sang trách móc ta là sao?"
Tần Thiết Sơn không ngờ Tần Dung lại đối đáp sắc sảo đến vậy, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ khép nép, nhún nhường ngày trước.
Ông ta nghiêm giọng: "A Dung, dù sao ta cũng là bậc trưởng bối, lại là người có học. Con không đi học nên không biết gì về hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ, để nhị thúc dạy cho con."
Tần Dung không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Tần Liên thấy Tần Dung còn cười được, liền lớn tiếng: "Tần Dung! Phụ thân ta nói vậy là muốn tốt cho tỷ, tỷ còn tỏ thái độ khinh khỉnh là sao?"
Tần Dung khẽ nhếch môi, giọng mang theo ý giễu cợt: "Hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ? Xin hỏi nhị thúc đã làm được bao nhiêu trong số đó rồi ạ?"
Tần Thiết Sơn thoáng sững người, không dám tin có nử tử nào lại ăn nói ngông cuồng, không biết điều như Tần Dung. Mặt ông sa sầm lại: "Con nói vậy là có ý gì?"
Tần Dung nghiêm túc hỏi: "Nhị thúc, cuộc sống hiện tại của thúc trên trấn có phải phần lớn là nhờ vào việc thúc từng đi học không ạ?"
Tần Thiết Sơn ưỡn ngực đầy tự hào: "Dĩ nhiên rồi."
Tần Dung gật đầu: "Ngày trước nhị thúc đi học, nội tổ mẫu đặt bao nhiêu kỳ vọng vào thúc, cả nhà dốc hết sức lo cho thúc ăn học. Phụ thân ta phải thức khuya dậy sớm, nương ta gánh vác hết việc lớn việc nhỏ trong nhà. Còn thúc, lúc còn đi học chỉ biết về nhà đòi tiền. Đến khi lập thê thì đưa nhị thẩm lên thẳng trấn ở, lễ cưới cũng do nhà lo liệu. Những gì tốt nhất trong nhà đều dành hết cho thúc. Vậy mà thúc... đã từng báo đáp được gì chưa?"
Tần Thiết Sơn bị hỏi đến nghẹn lời, còn Tần Liên thì trợn tròn mắt.
Tần Dung cười nhạt: "Thúc xem, thúc căn bản chưa từng nghĩ đến điều đó. Mỗi lần về thôn lại nhìn bọn ta bằng ánh mắt kẻ trên nhìn người dưới. Nực cười thay, trước khi nương ta hòa ly lên trấn, theo ta biết, thúc chưa từng đưa về nhà một đồng nào. Thậm chí mỗi lần về quê ăn Tết, mọi việc lớn nhỏ đều do bọn ta lo liệu, còn thúc thì chỉ việc ngồi đó nghe người ta tâng bốc. Con gái thúc không những không biết ơn, lại còn tỏ vẻ khinh thường bọn ta.
Nhị thúc, mấy điều hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ ấy ta chẳng thấy ở thúc là bao. Trên không làm gương, dưới sao nên nết? Ta lại thấy được rõ mười phần đấy ạ."
Tần Thiết Sơn không ngờ Tần Dung lại dám nói thẳng như vậy, chẳng khác nào giật phăng tấm màn che đậy thể diện của ông ta trước mặt bao người. Ông ta giận dữ, chỉ tay vào mặt nàng: "Ngươi còn biết thế nào là phép tắc nữa không hả?"
Tần Dung vẫn thản nhiên: "Nhị thúc, vừa nãy thúc còn dạy ta hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ cơ mà? Sao giờ lại quay sang nói chuyện phép tắc rồi ạ?"
Tần Thiết Sơn vốn chỉ là hổ giấy, ngoài mặt thì hùng hổ nhưng bên trong lại chẳng có bản lĩnh. Gặp chuyện thì chỉ biết nổi giận vô cớ, bề ngoài có vẻ ngang ngược, nhưng thực ra chỉ sợ gặp phải người cứng rắn hơn mình mà thôi.