Chương 18: Trà sữa đào - 2 (1)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:36:10

Nghĩ đến mai là phiên chợ lớn, Tần Dung quyết định bỏ thêm tiền mua ít ốc đồng và lá tía tô để làm thêm vài món ăn vặt. Nhưng trong nhà lại thiếu thùng đựng, nàng bèn ghé vào tiệm tạp hóa, bỏ ra ba mươi văn mua một cái thùng, rồi thêm tám mươi văn nữa để mua mấy bộ bát đũa. Mới tiêu trong chớp mắt mà số tiền kiếm được hôm nay đã vơi đi đáng kể. Nhưng đây là khoản chi cần thiết, không bỏ con săn sắt sao bắt được cá rô. Trà sữa đào ngày mai vốn nhắm vào khách có tiền, không thể đựng trong ống tre như thường được, như vậy không bán được giá cao. Sắm sửa xong xuôi, Tần Dung cảm thấy hơi đói bụng. Đúng lúc sạp hoành thánh trong chợ Tây vẫn còn mở cửa, nàng liền ngồi xuống, gọi một bát hoành thánh từ bà lão bán hàng. Sạp hoành thánh này đã mở ở chợ Tây từ lâu. Mùi vị không quá đặc sắc nhưng bát hoành thánh lúc nào cũng đầy đặn, ăn rất chắc bụng. Vị hoành thánh hôm nay hơi nhạt, Tần Dung nghĩ ngợi rồi lấy từ trong làn ra một hũ nhỏ, rắc thêm chút bột tôm để tăng vị đậm đà. Bà lão bán hàng thấy vậy liền cười tít mắt, bước tới hỏi: "Tiểu nương tử, hoành thánh của ta không hợp khẩu vị sao?" Bà mở sạp này đã lâu. Ngày xưa, khi phu quân còn sống, hoành thánh do ông làm rất ngon. Sau khi ông mất, bà mới tiếp quản sạp, nhưng tay nghề không bằng, buôn bán cũng dần kém đi. Các con của bà đều thành đạt, hiếu thảo, thấy bà vẫn quyết tâm giữ nghề thì cũng hết lòng ủng hộ, thỉnh thoảng còn đến giúp một tay. Vì họ biết, đây là tâm nguyện của bà. Tần Dung mỉm cười đáp: Bà ơi, hoành thánh này đối với ta thì hơi nhạt một chút ạ." Bà lão biết Tần Dung bán cá viên trong chợ mỗi ngày, cả nhà bà đều thích ăn cá viên nàng làm, tươi ngon không chê vào đâu được. Bà hơi ngại ngùng nói: "Tiểu nương tử, ta biết tay nghề của nương tử rất khá. Tay nghề ta thì kém, sạp hoành thánh này vốn là của phu quân nhà ta, sau khi ông mất ta mới làm tiếp, nhưng thực tình không bằng ông ấy. Không biết... tiểu nương tử có thể chỉ bảo cho ta đôi chút được không?" Trong ký ức của nguyên chủ, có một hình ảnh không thể nào quên về sạp hoành thánh ấy. Khi đó, nguyên chủ còn nhỏ, được nội tổ mẫu Tần đưa lên trấn. Vì không hài lòng chuyện Vu thị chỉ sinh toàn con gái, bà ta đã dắt theo con trai út của Tần Thiết Sơn đi ăn hoành thánh, còn bắt nguyên chủ đứng bên cạnh nhìn. Ông cụ bán hoành thánh thấy nàng bé xíu, dáng vẻ tội nghiệp, cứ cúi đầu đứng lặng một bên, bèn kéo nàng ra phía sau quán rồi múc cho một bát hoành thánh, vừa cười vừa bảo nàng trốn vào góc mà ăn. Mùi vị của bát hoành thánh ấy khiến nguyên chủ nhớ mãi không quên. Nghĩ đến đây, nét mặt Tần Dung càng thêm dịu dàng. Nàng nói: "Bà ạ, hoành thánh của bà chưa đủ độ tươi, bà có thể giảm lượng một chút để tăng hương vị lên." Bà lão hơi ngờ vực: "Tăng độ tươi bằng cách nào được chứ?" Tần Dung mỉm cười: Bà múc giúp ta một bát hoành thánh lại đây nhé." Bà lão nghe vậy liền đi lấy một bát mang tới. Tần Dung cho thêm ít bột tôm tự làm vào rồi đẩy bát về phía bà lão: "Bà nếm thử lại xem sao ạ?" Bà lão đưa một thìa hoành thánh vào miệng, mắt lập tức sáng rỡ. Đúng là ngon hơn hẳn, vị tươi ngọt lan tỏa. "Tiểu nương tử, loại bột này có thể bán cho ta một ít không?" Tần Dung đáp: "Dĩ nhiên là được ạ, nhưng trong tay ta không có sẵn. Phải mất khoảng mười ngày để làm, bà có chờ được không?" Bà lão vui vẻ gật đầu, nhưng rồi sực nhớ chưa hỏi giá, liền rụt rè hỏi: "Tiểu nương tử, không biết giá cả thế nào?"