Chương 17: Trà sữa đào - 1 (2)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:36:07

Tần Liên không ngờ Tần Dung - người trước đây câm như hến - giờ lại đối đáp sắc sảo như vậy, nhất thời nghẹn họng không nói được gì. Một tiểu nương tử đứng bên cạnh thấy cãi nhau giữa chợ không hay, vội kéo tay Tần Liên: "Liên muội muội, thôi bỏ đi, đừng đôi co ở đây nữa, muội sắp bàn chuyện cưới xin rồi đấy." Nghe vậy, Tần Liên lập tức dịu xuống. Cũng phải, giờ đang là lúc quan trọng, không thể để xảy ra điều tiếng gì được. Người đang tính chuyện hôn sự với ả là con út của ông chủ tiệm lương thực phố Tây kia mà. Nghĩ đến đây, Tần Liên lại lườm Tần Dung một cái rồi cùng mấy tiểu nương tử bỏ đi. Hừ, sau này ả sẽ gả vào nhà giàu, mối nhân duyên này Tần Dung có tu mấy kiếp cũng chẳng với tới nổi. Tần Dung chẳng buồn để tâm đến bọn họ, người ta không khách sáo thì mình cũng chẳng cần phải niềm nở. Có lẽ do thời tiết, hôm nay hàng bán chậm hơn mọi khi, mãi gần trưa mới hết sạch. "Dung tỷ, đệ nói với nương rồi, nương dặn đệ sau này đi làm không được lười biếng." Lúc dọn hàng, Vu Tiểu Sơn chuyển lời của thím Vu cho Tần Dung. Tần Dung gật đầu: "Vậy thì tốt, có đệ giúp, tỷ đỡ được bao nhiêu việc. À, mai là phiên chợ lớn, tỷ muốn đi dạo một vòng xem có gì bán được không. Đây là hai mươi văn tiền, đệ đi mua vài cái bánh bao mang về, trưa nay mình ăn đơn giản thôi." "Vâng ạ." Vu Tiểu Sơn nhận tiền rồi đẩy xe đi về phía hàng bánh bao. ... Ở trấn Lê Hoa, cứ ngày mồng năm là phiên chợ nhỏ, ngày rằm là phiên chợ lớn. Mỗi khi đến phiên chợ lớn, nông dân quanh vùng mười dặm tám hướng đều mang sản vật trong nhà đến đây tụ họp. Hiếm khi có dịp như thế, Tần Dung muốn tranh thủ xem còn món gì có thể buôn bán được không - ngày mai là cơ hội tốt để kiếm thêm tiền. Đang mùa đào chín, ở chợ Tây có mấy sạp bán đào. Tần Dung chăm chú ngắm nhìn, quả nào cũng to tròn, mơn mởn. Lại gần, nàng còn ngửi thấy hương thơm ngọt ngào của đào thoảng qua nơi chóp mũi. "Tiểu nương tử, đào này ta hái từ lúc trời còn chưa sáng đấy, tươi lắm, nàng có muốn mua mấy quả không?" Bà lão bán đào niềm nở mời chào. "Đào này bán bao nhiêu tiền một quả vậy ạ?" Tần Dung hỏi. "Hai văn tiền một quả, tiểu nương tử cứ yên tâm, già trẻ không lừa." Tần Dung cầm thử một quả, thấy vẫn còn hơi cứng, chắc để được vài ngày. Nàng bèn nói: "Bà ơi, cho ta mười quả nhé." "Được ngay!" Bà lão cười tươi, đưa đào cho Tần Dung. Chỗ đào này có thể dùng làm trà sữa đào, bánh mật đào, mứt đào, đào khô, thậm chí cả rượu đào. Món mà Tần Dung định làm chính là trà sữa đào. Trà sữa đào không khó làm, lại dễ bán. Dù uống nóng hay lạnh đều ngon, chỉ là giờ có đào rồi, vẫn còn thiếu sữa bò. Tần Dung đi khắp chợ Tây, cuối cùng cũng tìm được một sạp nhỏ nằm sâu trong chợ, nơi một ông lão đang bán sữa bò. "A thúc, sữa bò này bao nhiêu tiền một thùng ạ?" "Một thùng nhỏ này năm mươi văn." Tần Dung vốn biết sữa bò tươi thời xưa rất đắt, nhưng vẫn không khỏi giật mình. Thùng này chỉ tầm hai cân, vậy mà giá tới năm mươi văn. Thấy vẻ mặt tiếc tiền của nàng, ông lão liền giải thích: "Dạo này sữa bò hiếm lắm, giá này coi như rẻ rồi đấy." Tần Dung thầm tính toán. Nàng không cần pha trà sữa đặc như thời hiện đại, chỉ cần pha loãng một chút là được. Kiểu trà sữa này không cần dùng quá nhiều sữa, hai cân là đủ làm được khá nhiều. Ngày mai là phiên chợ lớn, đông thương nhân đến họp, nếu bán được thì vẫn kiếm lời kha khá. "A thúc, vậy ta lấy một thùng nhỏ nhé." "Được thôi. Nếu sau này tiểu nương tử còn muốn mua thì cứ đến ngõ Lâm Thủy ở ngoại ô phía đông, tìm nhà Phùng Đại Ngưu là được." Tần Dung mỉm cười gật đầu đáp lời.