Vu thị mang một gói bánh hoa bí đỏ đến nhà họ Vu. Thím Vu ra mở cửa, thấy là Vu thị thì mỉm cười: "Trinh Nương, muội sang đây giờ này có việc gì vậy?"
Vu thị tươi cười, đưa gói giấy dầu cho thím Vu: "Đại tẩu, là thế này. A Dung muốn mở sạp bán đồ ăn vặt, muốn nhờ đại ca làm giúp ít ống tre. Trên núi hoang có tre nhiều lắm, chỉ cần chịu khó là làm được. Đây là bánh hoa bí đỏ A Dung làm, muội mang sang cho cả nhà nếm thử."
Thím Vu vốn là người hiền hậu, lại luôn thương cảm cho hoàn cảnh của Vu thị. Giờ thấy Vu thị biết điều, lại chu đáo như vậy, trong lòng càng thêm ấm áp: "Muội thật là, việc này có đáng gì đâu mà phải mang quà tới. Lần sau đừng khách sáo thế nữa nhé."
Vu thị mỉm cười đáp: "Đại tẩu, muội nhớ rồi."
Lúc này, ngoại tổ mẫu Vu nghe thấy tiếng liền bước ra. Vu thị vào nhà, kể lại mục đích chuyến đi. Ngoại tổ mẫu Vu có chút lo lắng: "A Dung còn nhỏ như vậy, hay là để Tiểu Sơn sang giúp nó mấy hôm?"
Vu Tiểu Sơn là cháu trai út trong nhà, mới lớn, nhưng nhanh nhẹn.
Vu thị lắc đầu: "Nương, không sao đâu ạ. Nếu cần giúp gì con sẽ nói với nương. Mọi người nếm thử tay nghề của A Dung đi ạ."
Ngoại tổ mẫu Vu không nói thêm, mở gói bánh ra trước mặt mọi người. Những chiếc bánh hoa bí đỏ vàng ươm hiện lên, hình bông hoa rõ nét, ai nhìn cũng phải trầm trồ.
"Bánh hoa này sao mà làm đẹp thế!" Ngoại tổ mẫu Vu ngạc nhiên.
Thím Vu cũng khen: "Trời ơi, cái này còn đẹp hơn cả bánh điểm tâm trong tiệm ấy chứ. Thế này thì ai nỡ ăn cho được."
Nghe người ta khen con gái, Vu thị càng thêm phấn khởi: "Mọi người nếm thử đi, coi như giúp A Dung thẩm định một phen."
Nghe vậy, thím Vu dùng hai ngón tay nhón lấy một chiếc bánh, cắn thử một miếng. Vị ngọt thanh, mềm dẻo, lại phảng phất mùi hoa bí, vừa vào miệng đã khiến lòng người dịu lại, đến chân mày cũng như giãn ra: "Ngon quá!" Thím Vu khen ngợi.
Ngoại tổ mẫu Vu dù đã lớn tuổi nhưng răng vẫn chắc, ăn bánh cũng thấy rất dễ chịu. Bà và thím Vu mỗi người ăn một chiếc, rồi ngoại tổ mẫu Vu đem tám cái còn lại gói lại, định để dành cho những người khác trong nhà.
"Không ngờ tay nghề A Dung lại giỏi thế này. Nương thấy chuyện làm ăn này có thể thành đấy!" Ngoại tổ mẫu Vu gật đầu chắc nịch.
Trong lòng Vu thị cũng rộn ràng vui sướng, hẹn với thím Vu thời gian lấy ống tre xong liền vội vàng trở về.
Thoắt cái đã qua hai ngày, ống tre và nồi lớn đều đã được mang tới. Ngày mai Tần Dung định dọn hàng. Ngoại tổ mẫu Vu vẫn gọi Vu Tiểu Sơn đến giúp, không nói gì nhiều, chỉ bảo ít nhất cũng phải giúp A Dung đẩy xe hàng.
Có Vu Tiểu Sơn giúp sức, Tần Duyệt và Tần Di sẽ không phải đi nữa. Tần Duyệt đã nghĩ sẵn, nếu đến lúc đó cá viên của Tần Dung không bán được, thì số tiền lỗ có thể lấy từ tiền nàng kiếm được nhờ đan dây kết để bù vào. ...
Trời vừa hửng sáng, Vu Tiểu Sơn đã tới từ rất sớm.
Cá viên đã được làm xong từ tối qua, Tần Dung múc cho Vu Tiểu Sơn một bát canh, bảo cậu ăn rồi hãy đi.
Vu Tiểu Sơn có chút ngại ngùng. Hơn nữa, thím Vu từ sáng sớm đã dặn đi dặn lại rằng không được ăn uống ở nhà Vu thị. Thế nhưng bát canh cá viên kia thơm quá, cậu thực sự không nỡ từ chối.
Thấy Vu Tiểu Sơn mặt mày do dự, Tần Dung nén cười khuyên: "Ăn no mới có sức mà làm việc, Tiểu Sơn đệ ăn đi, tỷ sẽ không mách cữu mẫu đâu."