Chương 21: Trà sữa đào - 3 (2)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:36:19

Tuy Bạch lão gia cũng thích ăn cay, nhưng món ông yêu thích nhất vẫn là đồ ngọt. Ông đưa bát trà sữa đào lên mũi ngửi, rồi uống một ngụm lớn, ánh mắt sáng rỡ: "Thơm thật đấy, tay nghề của tiểu nương tử giỏi quá!" Tần Dung mỉm cười đáp: "Đa tạ Bạch lão gia đã khen." Bạch Phúc lại đặc biệt ấn tượng với món ốc xào tía tô. Vị cay nồng xộc lên tận đỉnh đầu, vị tươi ngọt lan tỏa khắp khoang miệng, thịt ốc sạch không hề tanh, thậm chí còn ngon hơn cả những món ốc ông từng ăn ở Nam Thủy. Ông không nhịn được tán thưởng: "Tiểu nương tử, món ốc này ngon quá!" Hai người vừa ăn vừa không ngớt lời khen ngợi, vẻ mặt như thể đang thưởng thức mỹ vị nhân gian. Những nông dân quanh đó thì không nói gì, nhưng các thương nhân đến sau nghe thấy cũng không kìm được, lần lượt gọi Tần Dung làm y như vậy rồi ngồi xuống bàn bên cạnh thưởng thức. Chỉ trong chốc lát, bánh hoa bí đỏ và canh cá viên đã bán hết sạch, chỉ còn lại ít ốc xào tía tô và trà sữa đào. Bạch lão gia một hơi uống cạn bát trà sữa đào, lại ăn thêm mấy miếng bánh hoa bí đỏ, trong lòng chỉ thấy trên đời này chẳng còn gì may mắn hơn thế. Bạch Phúc thì mê mẩn món canh cá viên và ốc xào tía tô, ăn no nê rồi còn gói thêm mấy phần mang về. Tần Dung vừa dọn bàn xong thì có mấy tiểu nương tử bước tới. Trong đó có một người trông hơi quen mắt, hình như hôm qua đi cùng Tần Liên, chỉ là đi sau cùng và không nói gì. Một tiểu nương tử mặt tròn, cài một bông hoa nhung xanh biếc nổi bật trên làn da trắng, vừa ngửi thấy mùi thơm đã lên tiếng hỏi: "Thức uống này thơm thật, bao nhiêu tiền một bát vậy?" Tần Dung đáp: "Đây là trà sữa ô long đào trắng, sáu văn tiền một bát ạ." Tiểu nương tử mặt tròn hào phóng nói: "Cho ta bốn bát, hôm nay ta mời các muội muội uống." Tần Dung đang chuẩn bị múc trà sữa thì tiểu nương tử quen biết với Tần Liên kéo nhẹ tay áo nàng kia, thì thầm nhưng lại đủ lớn để ai cũng nghe thấy: "Yến tỷ tỷ, cô nương này tính tình cay nghiệt lắm, phụ thân nàng ta bỏ nương nàng ta rồi, nàng ta lại còn ghen ghét với Liên tỷ. Hôm qua Liên tỷ thấy nàng ta đáng thương, định mua chút đồ ăn giúp đỡ, ai ngờ bị nàng ta mắng cho phải bỏ đi. Chúng ta đi thôi, đừng dây vào loại người chẳng ra gì như thế." Tần Dung: "..." Ai cho phép nói xấu người khác mà còn nói to thế chứ, đúng là trắng đen lẫn lộn. Tần Dung còn chưa kịp mở miệng thì Tần Duyệt đã đặt đồ xuống, hai tay chống nạnh, chỉ thẳng vào tiểu nương tử thích bịa chuyện kia mà quát: "Ngươi nói ai cay nghiệt? Ai ghen tị với Tần Liên? Ai là người không ra gì hả?" Tần Duyệt vốn tính khí thẳng thắn, từ nhỏ đã không hợp với Tần Liên. Nghe những lời này, dù chưa rõ đầu đuôi ra sao, nàng cũng biết chắc chắn có liên quan đến con nha đầu đó. Tiểu nương tử bị Tần Duyệt mắng cho đỏ mặt tía tai, lùi lại một bước trốn sau lưng tiểu nương tử mặt tròn: "Không... ta không có..." Tiểu nương tử mặt tròn nhìn qua cũng hiểu được phần nào, trong lòng tuy không vui nhưng cũng không đổ hết trách nhiệm cho người bên cạnh. Nàng hành lễ xin lỗi Tần Dung và Tần Duyệt: "Thật xin lỗi, ta thay mặt muội ấy nhận lỗi, mong tiểu nương tử đừng để bụng." Thấy nàng cư xử rộng lượng, Tần Dung cũng không muốn truy cứu thêm, liền cười đáp: "Không sao, nếu có người bịa đặt, cùng lắm thì lên quan phủ một chuyến, chuyện này có thể xem là tội vu khống đấy." Nói xong, Tần Dung liếc lạnh một cái về phía tiểu nương tử lắm lời kia, rồi quay sang hỏi tiểu nương tử mặt tròn: "Vẫn lấy trà sữa đào chứ ạ?"