Chương 22: Canh măng hầm thịt - 1 (1)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:36:22

Tiểu nương tử mặt tròn gật đầu, đáp: "Tất nhiên là lấy rồi. Giang muội muội, nếu muốn uống thì qua đây ngồi xuống cho yên, không muốn thì cứ về trước." Mấy tiểu nương tử kia từ lâu đã xem tiểu nương tử mặt tròn là người cầm đầu trong nhóm, thấy nàng không thèm chấp Giang tiểu nương tử mà trực tiếp ngồi xuống, họ cũng lần lượt ngồi theo. Giang tiểu nương tử cảm thấy mất mặt vô cùng, nhưng lại nhớ lời dặn của người lớn trong nhà, không tiện bỏ đi giữa chừng, đành ngượng ngùng ngồi xuống bên cạnh tiểu nương tử mặt tròn. Tần Dung và Tần Duyệt bưng trà sữa đào lên mời các tiểu nương tử: "Mời mọi người dùng trà." Mấy tiểu nương tử cảm ơn, rồi nhã nhặn thưởng thức. Ngụm đầu tiên ngọt dịu, ngụm thứ hai thanh mát, từng ngụm từng ngụm uống hết sạch lúc nào không hay. "Ngon quá!" Các tiểu nương tử thi nhau gọi thêm một bát nữa. Duy chỉ có Giang tiểu nương tử là không chịu thừa nhận trà sữa này ngon. Nàng ta liếm môi, nhìn cái bát trống trơn mà ngây người - sao lại uống hết nhanh thế chứ... Đợi các tiểu nương tử rời đi, lại có thêm vài khách lác đác ghé mua. Tần Dung bán được thêm mười mấy bát trà sữa và vài phần ốc xào. Hàng hôm nay xem như gần hết. Vẫn còn đủ trà sữa cho vài bát nữa, nhưng Tần Dung không định bán nốt. Vu thị cũng thích uống món này, nàng định lát nữa sẽ ghé tiệm thêu mang theo mấy bát cho Vu thị và chưởng quỹ tiệm. Còn lại hai ba phần ốc xào tía tô, nàng để Vu Tiểu Sơn mang về cho cả nhà họ Vu cùng nếm thử. Tần Dung tính sơ qua, hôm nay bán cá viên được hai trăm ba mươi văn, bánh hoa bí đỏ tám mươi văn, ốc xào tía tô tám mươi văn, trà sữa đào một trăm tám mươi văn. Tổng cộng thu được năm trăm bảy mươi văn, đã trừ chi phí nguyên liệu. Tần Dung lấy ra bốn mươi văn, chia cho Vu Tiểu Sơn và Tần Duyệt mỗi người hai mươi văn: "Hôm nay cả hai vất vả rồi, đây là tiền công." Tần Duyệt vội lắc đầu: "Đại tỷ, muội không cần đâu." "Sao lại không lấy? Mọi người giúp đỡ thì phải có qua có lại. Bây giờ tỷ kiếm chưa được nhiều, trong nhà còn thiếu thốn, sau này ổn định rồi, tỷ sẽ trả công xứng đáng hơn!" Tần Dung nói. Vu Tiểu Sơn ban đầu cũng định từ chối. Huynh trưởng của cậu làm ở bến tàu mỗi ngày chỉ được ba mươi văn, lại còn không bao ăn. Trong khi cậu làm với Tần Dung chẳng tốn bao nhiêu sức, lại có cơm ăn, còn được trả công - cậu thật không dám nhận thêm. Nhưng cậu cũng hiểu tính Tần Dung, đã nói cho là cho thật, không cần khách sáo. "Đa tạ đại tỷ!" Vu Tiểu Sơn vội đáp. Tần Duyệt thấy Vu Tiểu Sơn đã nhận thì cũng nhận lấy, cẩn thận cất hai mươi văn vào túi tiền. Hôm qua nàng vừa bán dây kết xong, trừ phần nộp về nhà thì còn dư năm văn. Giờ có thêm hai mươi văn nữa, tổng cộng có hai mươi lăm văn - đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra nàng có tiền riêng như vậy. "A Duyệt, muội với Tiểu Sơn đi đón A Di đi. Lát nữa tỷ sẽ nhờ người bán cá mang cá đến tận nhà." Tần Dung dặn. "Vâng!" Tần Dung ngẩng đầu nhìn trời, chỉ sợ sắp mưa. Mưa xuân nói đến là đến, nàng không muốn bị ướt. Nàng rảo bước nhanh hơn, chưa đầy hai khắc đã đến tiệm thêu Lý Ký. Hôm nay là ngày họp chợ, khách ở tiệm thêu cũng đông nườm nượp. Liễu chưởng quỹ bận tối mắt mũi, vẫn luôn tươi cười tiếp đón khách. Tần Dung vòng ra cửa sau tiệm, ở đó có một bà lão trông cửa, ai muốn tìm tú nương đều phải nhờ bà truyền lời.