"Ngon quá đi mất!"
"Ưm ưm!"
Cả mấy người đều cắm cúi ăn ngon lành. Tần Dung thấy Vu Tiểu Sơn chỉ mải gắp măng tây, bèn hỏi: "Tiểu Sơn, không thích ăn thịt à?"
Vu Tiểu Sơn vội lắc đầu, mặt đỏ bừng: "Không... không phải đâu, đệ muốn để dành cho các muội muội ăn."
Tần Dung mỉm cười: "Không sao cả, ăn no mới có sức làm việc. Thịt kho còn nhiều lắm, ăn hết thì làm tiếp, ăn no ăn ngon thì mới có tinh thần chứ."
Dứt lời, nàng gắp thêm cho Vu Tiểu Sơn hai miếng thịt kho. Trẻ con bây giờ hiểu chuyện như thế, khiến người ta không khỏi xót xa.
Lúc này Vu Tiểu Sơn mới buông lỏng bụng dạ, thịt đã đến tận bát rồi, còn nhịn làm sao được nữa.
Ăn xong bữa, Tần Duyệt và Tần Di chủ động nhận phần rửa bát, rửa nồi. Tần Dung cũng hơi mệt nên giao luôn cho nhị muội. Nàng còn phải đưa Vu Tiểu Sơn đi làm cá viên.
Trước khi bắt tay làm cá viên, Tần Dung đi xử lý ốc trước. Ốc đồng mà không để nhả hết bùn thì không ăn được.
Trong không gian homestay của Tần Dung có sẵn khá nhiều muối, đặc biệt là muối biển và muối mỏ, nàng trữ đến mấy thùng. Muối ở thời này vừa đắt lại toàn là hạt to, mà việc bếp núc giờ đều do Tần Dung lo liệu, thiếu hay thừa ra sao người khác cũng không phát hiện được, nên nàng hầu như không đụng đến muối trong hũ sành cũ, xem như tiết kiệm được chút tiền.
Tần Dung múc một thìa muối hòa vào thau nước sạch, rồi đổ hết ốc vào chậu gỗ lớn ngâm để chúng nhả sạch bùn. Ngâm đến mai là dùng được.
Trong nhà bát đũa, chai lọ vẫn còn thiếu, chậu cũng không đủ dùng. Giờ đã có chút tiền buôn bán, phải tính đến chuyện sắm sửa thêm. Tần Dung vừa làm vừa nghĩ ngợi.
Xử lý xong ốc, Tần Dung dẫn Vu Tiểu Sơn bắt đầu làm cá viên. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng Vu Tiểu Sơn là nam tử, sức khỏe hơn hẳn nàng, quết thịt cá cũng rất có lực.
Thấy cậu bé làm đâu ra đấy, Tần Dung cũng yên tâm, để mặc cậu tiếp tục, còn mình thì vào bếp làm bánh hoa bí đỏ. Trời lúc này chưa nóng lắm, làm bánh bây giờ, để sáng mai hấp chín là có thể mang ra bán.
Hai người bận rộn suốt buổi chiều, đến khi Vu Tiểu Sơn về thì trời đã nhá nhem tối.
Tần Duyệt thương tỷ, vội nói: "Đại tỷ, từ mai để muội nấu bữa trưa nhé."
Tần Dung cũng thấy làm mãi thế này không ổn. Cứ cắm đầu làm từ sáng đến tối, chẳng mấy mà chán nản. Hơn nữa, nếu sau này việc buôn bán thuận lợi, chắc chắn sẽ phải dọn hàng muộn hơn."Thế này đi, mấy ngày tới cứ tạm như vậy đã. Sau đó tỷ sẽ dạy muội vài món đơn giản để muội nấu. Còn xem trên sạp còn món gì, thừa ra thì mình ăn món đó. Khi nào kiếm được tiền thật rồi, mình sẽ mua thứ khác ngon hơn."
"Vâng ạ." Tần Duyệt giờ đây một lòng tin phục tỷ, Tần Dung nói gì nàng cũng nghe theo.
Hôm nay tiệm thêu nhiều việc, Vu thị tan làm muộn. Lúc bà về đến nơi thì Tần Dung đã đi ngủ. Tần Duyệt chong đèn vừa đánh dây kết vừa chờ nương.
"Nương, sao hôm nay nương về muộn thế ạ?" Thấy Vu thị vẻ mặt mỏi mệt, Tần Duyệt vội xuống bếp bưng cơm canh lên cho bà.
Làm việc cả ngày, quả thực có phần kiệt sức. Vu thị day trán, nói: "Tiểu thư nhà Trương viên ngoại ở phố Đông đang gấp rút chuẩn bị đồ thêu hồi môn. Cả tiệm phải dốc sức làm cho kịp đơn hàng này. Nhưng làm xong rồi, họ sẽ phát thêm cho mỗi người một trăm văn đấy."
Cơm của Vu thị vẫn được ủ ấm trong nồi, lúc này còn nóng hôi hổi. Cơm trắng chan nước thịt, ăn kèm rau cải và thịt kho tàu, hương vị thực sự thơm ngon khó cưỡng.
Vu thị ăn xong còn ợ một cái rõ to vì quá no. Lúc ấy bà mới chợt giật mình lo lắng: con gái nấu cơm ngon đến thế, bà lại không kìm được mà ăn nhiều hơn bình thường. Cứ ăn kiểu này, chẳng biết có đến nỗi ăn sạt cả nhà không...
Bà tự nhủ phải chăm chỉ làm việc hơn nữa mới được. Vu thị âm thầm cổ vũ bản thân.