Nguyên liệu cho món canh măng hầm thịt, ngoài măng xuân và thịt muối, tốt nhất có thêm chút mộc nhĩ đen. Trong không gian homestay của Tần Dung vừa khéo còn mấy túi mộc nhĩ khô.
Nàng ngâm mộc nhĩ cho nở, sau đó lấy một miếng thịt muối lớn cho vào nồi hấp. Hấp chín xong thì thái lát. Tiếp theo, Tần Dung lấy ít ớt từ trong không gian ra, bỏ hạt rồi thái nhỏ. Tay nghề dùng dao của Tần Dung rất khéo, nàng thái măng xuân thành từng lát mỏng đều tăm tắp, xếp lên đĩa trông vừa non vừa đẹp mắt.
Tiếp theo là bước chần măng xuân qua nước sôi. Đây là công đoạn rất quan trọng, nếu bỏ qua thì măng sẽ bị đắng, ăn vào vừa chát vừa khó nuốt.
Chảo nóng, dầu còn nguội, Tần Dung cho thịt muối vào. Khi mỡ bắt đầu kêu "xèo xèo", nàng mới đổ măng xuân vào, đảo đều tay rồi thêm nước, đun liu riu một lúc. Sau đó, nàng chia đều món ăn vào hai nồi đất, đặt lên bếp nhỏ để hầm.
Nước trong nồi đất bắt đầu sôi sùng sục, mùi thơm thanh mát của măng xuân quyện với hương mặn mà của thịt muối, dần dần lan tỏa khắp gian bếp. Đợi đến khi nước trong nồi ngả sang màu trắng sữa, Tần Dung mới thả thêm vài miếng mộc nhĩ đã ngâm nở vào.
Hầm thêm một lát nữa là món canh măng xuân hầm thịt đã hoàn thành.
Món canh này cần hầm lâu mới thấm vị. Tần Dung lấy một tấm vải bọc quanh nồi đất, đặt vào làn, chào Tần Duyệt một tiếng rồi đi về phía nhà họ Bạch.
Lúc này, mưa xuân vẫn rơi lất phất, không khí phảng phất mùi cỏ non tươi mát. Tần Dung che ô, thong thả bước đi dưới cơn mưa đầu mùa kể từ khi nàng xuyên về thời cổ đại.
Nhà họ Bạch cách nhà Tần Dung không xa, đi một lát là tới. Cổng sân nhà mở rộng, Bạch lão gia đang đánh cờ cùng một nam tử mặc áo gấm.
Tần Dung hơi do dự nhưng vẫn bước tới gõ cửa. Bạch lão gia nghe tiếng liền ngẩng đầu, thấy là Tần Dung thì lập tức đứng dậy nói: "Tần tiểu nương tử sao lại đến đây?"
Tần Dung bước vào sân, mang nồi đất đến trước mặt Bạch lão gia: "Tiểu nữ xin chào Bạch lão gia. Măng xuân Bạch đại thúc mang sang, tiểu nữ dùng nấu món canh măng hầm thịt. Hôm nay mang một phần sang mời Bạch lão gia nếm thử."
Bạch lão gia vốn nổi tiếng là người sành ăn, trước kia còn ở kinh thành, hễ rảnh rỗi là lại đi khắp nơi tìm món ngon. Sau khi bị giáng chức đến Lĩnh Nam, ông vẫn giữ thói quen ấy, có thời gian là lại đi khám phá ẩm thực.
"Thế thì hay quá, Tần tiểu nương tử, ta không khách sáo đâu nhé. Thành Dục, hôm nay con có lộc ăn rồi."
"Tiên sinh nói chí phải."
Nam tử áo gấm còn chưa kịp nói hết câu thì Bạch lão gia đã mở nắp nồi. Mùi thơm ngào ngạt lập tức lan ra, hấp dẫn đến mức không đợi ai lấy đũa, ông đã dùng tay nhón lấy một miếng măng đưa vào miệng.
Vừa nhai, Bạch lão gia vừa lắc đầu, nhắm mắt tấm tắc: "Tươi, tươi quá đi mất! Thành Dục, con mau nếm thử đi."
Tần Dung mỉm cười cáo từ, không làm phiền thêm. Mưa vẫn rơi nhẹ, nàng còn phải mang áo mưa sang cho Vu thị.
Cuối cùng, nhà họ Vu cũng được thưởng thức một phần canh măng hầm thịt. Món canh ấy nhanh chóng trở thành món ăn nổi bật trong nhà, đến mức ngay cả Vu Đại Sơn cũng bắt đầu ghen tị với đệ đệ vì ngày nào cũng được ăn ngon. ...
Trấn Lê Hoa mưa rả rích suốt ba ngày liền. Bao quanh là sông nước nên độ ẩm trong không khí rất cao, khiến Tần Dung cảm thấy người lúc nào cũng dinh dính khó chịu. Thời cổ đại việc tắm rửa không mấy tiện lợi, nàng nghĩ đến chuyện mua một cái thùng gỗ lớn để ngâm mình cho thoải mái. Tần Dung lấy ra một túi tiền giấu trong ngăn bí mật dưới giường, bên trong là ít bạc vụn và tiền đồng tích cóp được.