Hôm nay Vu thị được nghỉ, nhưng trong nhà giờ chẳng còn gì đáng giá. Việc may áo xuân cho con gái cũng tốn không ít tiền, nên bà bàn với mấy tú nương cùng làm một ít hàng thủ công, tranh thủ ngày nghỉ mang về quê rao bán.
Tuy việc rao bán khá vất vả nhưng cuối cùng cũng bán hết số đồ đã làm, tuy kiếm chẳng được bao nhiêu nhưng cũng đủ đắp đổi phần nào chi tiêu trong nhà.
Lúc Vu thị về đến nhà thì trời đã tối. Tần Di đã đứng đợi ở cổng sân từ lâu, nghe tiếng bước chân của nương, cô bé lập tức ngẩng đầu nhìn lên, vui vẻ reo lên: "Nương, nương về rồi ạ!"
Vu thị bật cười, ôm chầm lấy con: "Nương đã dặn không được đứng ngoài cổng đợi rồi mà, nhỡ gặp phải người xấu thì sao?"
"Nương yên tâm, con lợi hại lắm!" Tần Di vỗ ngực tự tin nói.
Vu thị bị dáng vẻ đáng yêu của con gái chọc cho bật cười, xoa đầu cô bé rồi nắm tay con dắt vào nhà.
Tối nay vì có Vu Đại Sơn đến chơi nên Tần Dung nấu thêm vài món. Có cơm nếp bát bảo hấp, cải thảo xào giấm, hương xuân trộn đậu phụ, hương xuân xào trứng gà, thêm một bát thịt kho tàu và một đĩa tóp mỡ xào ớt xanh.
Nhà họ Vu sống ở trấn Lê Hoa đã mấy chục năm, nhưng vì mua nhà nên tiền tích cóp bao năm cũng tiêu hết. Ngày thường, thím Vu luôn tính toán tằn tiện, bữa cơm trong nhà hiếm khi có hơn một món thịt. Vu Tiểu Sơn hay kể nhà Dung tỷ ăn ngon, hôm nay cuối cùng hắn cũng được nếm thử.
Từ sớm, mùi thơm từ gian bếp đã khiến con sâu đói trong bụng Vu Đại Sơn cồn cào không yên.
Khi Vu thị ngồi xuống và cười bảo mọi người bắt đầu ăn, Vu Đại Sơn mới bắt đầu gắp thức ăn. Tóp mỡ vừa giòn vừa thơm, béo ngậy mà không ngán, ngon đến khó tả! Ăn một miếng tóp mỡ rồi lại ăn một miếng hương xuân trộn đậu phụ, mùi vị hòa quyện thật đúng là tuyệt phối!
Hương xuân xào trứng gà còn ngon hơn cả món trộn đậu phụ, cải thảo xào giấm lại giúp khai vị. Nhưng ngon nhất vẫn là thịt kho tàu - Vu Đại Sơn vốn mê thịt, mà bát thịt kho hôm nay lại khác hẳn những món hắn từng ăn trước đây. Món thịt kho tàu Tần Dung nấu quả thật sắc, hương, vị đều đủ cả. Vu Đại Sơn vừa ăn vừa nghĩ: sau này nhất định phải giúp biểu muội thật nhiều, hắn còn muốn ở lại đây ăn cơm dài dài... ...
Chớp mắt đã gần đến tiết Thanh minh, trấn Lê Hoa ngày nào cũng mưa lất phất. Vì trời mưa nên việc bày sạp rất bất tiện, khách khứa cũng vơi đi nhiều.
Dạo này ở chợ Tây, ngoài sạp của Tần Dung còn có thêm mấy nhà bán canh cá viên và ốc xào tía tô. Tuy chất lượng không bằng nàng, nhưng giá lại rẻ hơn, khiến lượng khách của nàng giảm đi rõ rệt. Nghĩ vậy, Tần Dung quyết định tạm ngừng bán hai món ấy. Đúng lúc mấy hôm trước nàng đã muối ba trăm quả trứng vịt, thế là nảy ra ý định làm bánh thanh đoàn nhân trứng muối để bán. Món này dễ đóng gói, không cần mang theo bếp lò, rất tiện cho ngày mưa.
Vì trời mưa nên Tần Dung không ra chợ hàng ngày, Vu Tiểu Sơn cũng không đến thường xuyên. Khi quyết định làm bánh thanh đoàn, nàng nói với Vu Tiểu Sơn rằng cần một ít lá ngải cứu. Ở trấn Lê Hoa, nhà nào cũng có tục ăn bánh thanh đoàn vào tiết Thanh minh, nên ban đầu Vu Tiểu Sơn tưởng nàng chỉ làm để nhà ăn.
Ai ngờ số lượng nàng yêu cầu lại nhiều đến lạ, còn khắt khe chọn loại ngải cứu non, lúc ấy cậu mới biết Tần Dung định làm bánh để bán. Vu Tiểu Sơn liền nghiêm túc nhận lời, rồi kéo theo Vu Đại Sơn vào núi hái lá ngải.
Lá ngải hái về, Tần Dung chọn phần xanh non nhất, chỉ lấy phần lá mềm đem rửa sạch. Sau đó luộc sơ, băm nhỏ, dùng vải màn lọc bỏ phần bã. Làm xong những bước đầu tiên, coi như đã hoàn thành công đoạn sơ chế.