Chương 19: Trà sữa đào - 2 (2)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:36:14

Tần Dung tính toán lượng tôm cần dùng rồi nói: "Một hũ này nếu dùng ở sạp ta thì phải hơn ba mươi ngày mới hết. Ta tính cho bà chín mươi văn một hũ, được không ạ?" Bà lão không ngờ lại rẻ đến vậy, liền gật đầu liên tục: "Được chứ, được chứ!" Hẹn ngày xong xuôi, Tần Dung xách làn đi về. Trên đường, nàng tiện tay mua thêm một cái gùi. Ngày nào cũng bán nhiều như vậy, dùng gùi sẽ đựng được nhiều hơn. Cách làm trà sữa đào thật ra rất đơn giản. Vì sữa bò quá đắt, Tần Dung định điều chỉnh, làm vị đào đậm hơn, còn vị sữa thì nhạt đi một chút. Nàng mua tổng cộng mười quả đào, để lại vài quả cho cả nhà ăn, số còn lại dùng để làm trà sữa đào. Vì đây là mẻ thử nghiệm nên Tần Dung chỉ dùng một quả đào đầu tiên. Sữa bò tươi cần đun sôi để tiệt trùng. Nàng đun sôi sữa trước, rồi cho lá trà và đường vào nồi đảo đều cho tan. Sau đó, nàng cho thịt đào thái nhỏ vào. Mùi đào ngọt ngào hòa quyện với hương trà thanh mát, thơm lừng. Khi mọi thứ đã quyện đều, nàng thêm vài bát nước, đợi nước sôi sùng sục rồi mới đổ sữa bò đã đun vào. Khoảnh khắc sữa bò được đổ vào, mùi thơm béo ngậy pha lẫn hương đào lan tỏa khắp bếp. Tần Dung hít hà, thú thật là nàng cũng thèm trà sữa lắm rồi. Sau khi đổ sữa vào, nàng dùng muôi lớn khuấy đều tay. Đây là bước dễ bị bỏ qua nhưng lại rất quan trọng. Khi trà sữa đã nấu xong, Tần Dung múc ra bốn bát. Vì chỉ là mẻ thử nên không nhiều. Lúc ấy, Tần Duyệt và Vu Tiểu Sơn đang bận làm cá viên nên không rảnh tay, còn Tần Di thì đã lần theo mùi thơm mà chạy tới. "Đại tỷ, thơm quá!" Tần Dung bày trà sữa lên bàn rồi nói với Tần Di: "A Di, trà sữa đào để trên bàn đó, muội tự vào mà uống nhé." Tần Di cười tít mắt, cúi người cảm ơn: "Đại tỷ vất vả rồi ạ!" Chỉ ngửi mùi thôi cũng đủ khiến Tần Di thấy hạnh phúc. Cô bé nheo mắt, bưng bát trà sữa lên, nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt ngào lan nhanh trên đầu lưỡi, thơm lừng, ngon không tả xiết. Không màng đến nóng, Tần Di uống thêm một ngụm nữa rồi quay sang nói với Tần Dung: "Đại tỷ, đây là thức uống ngon nhất muội từng uống! Thiên hạ đệ nhất luôn!" Tần Dung bật cười trước vẻ mặt hài hước của muội muội: "Ừ, đại tỷ biết rồi!" Sau khi thử nghiệm thành công món trà sữa đào, Tần Dung lại đeo tạp dề vào, bắt tay làm cá viên và bánh hoa bí đỏ. Còn trà sữa đào và ốc xào tía tô thì nàng để đến lúc dọn hàng mới làm. Tần Dung vừa làm xong việc, đang nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Nàng ra mở, thấy trước mặt là một nam nhân trung niên, trạc bốn mươi tuổi. Nam nhân này mặc áo vải xanh, chất liệu tuy giản dị nhưng tinh tế, toát lên vẻ chững chạc, có phần phong nhã. Ông mỉm cười nói: "Tiểu nương tử, xin làm phiền một chút. Ta là Bạch Phúc, nhà mới dọn về, ở ngay đầu ngõ. Ta đi ngang qua, ngửi thấy mùi sữa thơm quá, muốn hỏi xem quanh đây có ai bán thứ này không? Lão gia nhà ta nghe mùi cũng thèm lắm, bảo ta hỏi thử xem có thể mua một phần về nếm không." Bạch Phúc vốn không ngờ người ra mở cửa lại là một tiểu nương tử trẻ tuổi như vậy. Nhưng mùi thơm kia quả thực khiến Bạch lão gia thèm đến mức trông ngóng từng giờ. Lão gia nhà ông trước khi từ quan vốn chẳng ham mê gì, chỉ có mỗi chuyện ăn uống là còn lưu luyến. Tần Dung hơi ngẩn ra: "Cái này là nhà tiểu nữ tự làm, định ngày mai đem ra chợ bán, hôm nay chỉ làm thử một ít thôi ạ." Nghe vậy, Bạch Phúc có phần thất vọng. Xem ra hôm nay lão gia nhà ông không được nếm rồi.