Tần Thiết Sơn lúc này đã thật sự bị chọc giận đến mức á khẩu. Ngược lại, Tần Liên lại sa sầm mặt mũi, lớn tiếng mắng: "Tần Dung, tỷ là đang ghen tị! Tỷ không muốn thấy nhà ta sống tốt. Tỷ không nghĩ xem, có người thúc làm chưởng quỹ trên trấn, các người cũng được thơm lây đấy! Vậy mà còn lên mặt!"
"Phụt..." Tần Dung không nhịn được cười phá lên: "Thơm lây mà mài ra ăn được à? Hồi đó nhà ta nuôi nhị thúc ăn học là tiền thật bạc thật đấy, chẳng lẽ nội tổ mẫu làm thế chỉ để đổi lấy chút hư danh sao? Chậc chậc, Tần Liên, nếu nói về mặt dày, nhà các người mà đứng thứ hai thì chẳng ai dám nhận đứng thứ nhất. Ngay cả thế gia vọng tộc, khi dốc toàn lực bồi dưỡng một người, thì người đó cũng phải báo đáp gia tộc. Nếu không, thiên hạ người ta sẽ mắng là bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa đấy."
Trong sân nhà họ Bạch, Bạch lão gia đang ngồi đánh cờ với một người bạn trước bàn đá. Ông vuốt râu, cười ha hả: "Thế nào, Tử Độ, ta đã nói trấn Lê Hoa này là nơi địa linh nhân kiệt mà. Con chẳng cần phải lo cho ta đâu."
Chàng thanh niên tên Tử Độ bất lực nói: "Tiên sinh..."
Bạch lão gia lại cười lớn, gạt quân cờ sang một bên: "Đi thôi, Tử Độ, chúng ta ra xem thử."
"Vâng."
Bạch lão gia mở cửa, vừa thấy người liền cười nói: "Tần tiểu nương tử."
Tần Dung trông thấy Bạch lão gia liền gật đầu hành lễ: "Bạch lão gia, hôm nay tiểu nữ lên núi hái được ít hương xuân, đang đúng mùa, nên có làm chút món ăn mang sang biếu ông ạ."
Bạch lão gia nhìn đĩa hương xuân trộn đậu phụ trong tay Tần Dung, ánh mắt lập tức sáng lên. Đậu phụ trắng mịn như bạch ngọc nổi bật giữa đĩa gỗ, còn hương xuân xanh non được xếp thành từng vòng tròn tinh tế, trông vừa thanh nhã vừa mát mắt.
Tần Liên thấy đĩa hương xuân trộn đậu phụ kia cũng cảm thấy đẹp mắt, nuốt nước miếng xong vẫn cố tỏ ra khinh khỉnh, lẩm bẩm: "Thứ này cũng dám mang đến cho quý nhân dùng, đúng là chẳng ra làm sao."
Bạch lão gia làm như không nghe thấy lời Tần Liên, chỉ mỉm cười nhận lấy đĩa thức ăn: "Đa tạ Tần tiểu nương tử."
Còn Tần Thiết Sơn đứng bên thì ngây người nhìn, đây chẳng phải là người mà ông chủ dặn phải mang rượu và đồ ăn đến cho sao? Mãi đến lúc này ông mới sực nhớ ra mục đích mình tới đây.
Tần Thiết Sơn như bừng tỉnh, vội khom lưng cười nịnh: "Là Bạch lão gia phải không ạ? Tại hạ là Tần Thiết Sơn, chưởng quỹ của Xuân Phong Lâu. Chủ tử đã sai tại hạ mang ít rượu và thức ăn đến biếu ngài."
Bạch lão gia vẫn làm như không nghe thấy, chỉ phất tay ra hiệu cho Bạch Phúc đuổi người, còn mình thì dẫn vị nam tử trẻ tuổi đi thẳng vào sân.
Tần Thiết Sơn ngẩn người ra, đám tiểu nhị đi theo cũng đưa mắt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Rượu ngon thức ăn quý như vậy mà lại không nhận, nếu việc này hỏng, chủ tử nhất định sẽ trách tội.
Bạch Phúc thấy vậy, lạnh nhạt nói với Tần Thiết Sơn: "Tần chưởng quỹ xin mời về cho. Lão gia nhà ta tuy thích ăn ngon, nhưng không phải thứ gì cũng dùng."
Hôm nay chủ tử đã dặn đi dặn lại, bàn tiệc này là do đích thân huyện lệnh đại nhân chỉ định, chủ tử phải vượt qua năm quan, đánh bại sáu bảy tửu lâu khác mới giành được cơ hội này. Nếu để hỏng việc, ông ta chắc chắn sẽ bị trách phạt. Nghĩ đến đây, Tần Thiết Sơn càng thêm lo, liền khách sáo chắp tay hỏi Bạch Phúc: "Xin hỏi đại ca có thể chỉ điểm đôi chút, không biết quý nhân ưa khẩu vị thế nào ạ?"
Bạch Phúc theo hầu Bạch lão gia từ nhỏ, tuy mang danh là kẻ hầu, nhưng tình như người thân. Bạch lão gia sau khi từ quan muốn đi du ngoạn, ông cũng theo cùng. Bạch lão gia từng làm đến chức Phó tướng, Bạch Phúc là quản gia, cũng từng trải nhiều, có chút thể diện. Vì vậy, ông bày ra thần thái nghiêm nghị, liếc nhìn Tần Thiết Sơn rồi nói: "Tần chưởng quỹ, xin mời về cho."