Trên đường xuống núi, Tần Dung tiện tay hái thêm ít quả mâm xôi. Quả đang chín rộ, đỏ au nổi bật giữa rừng xanh, trông vô cùng bắt mắt.
Hai huynh đệ Vu Tiểu Sơn sức vóc không kém, vác mấy chục cân măng xuân xuống núi mà mặt không biến sắc, hơi thở vẫn đều đặn.
Về tới nhà, hai người giúp Tần Dung bóc vỏ măng, ai nấy đều tay chân tất bật. Tần Dung cũng không tiện để hai người làm không công, bèn mở hòm tiền, lấy ra ba mươi đồng đưa cho Tần Duyệt: "A Duyệt, muội đến chỗ Trương đồ tể mua một miếng thịt, tiện thể mua thêm ít đậu phụ."
"Vâng." Tần Duyệt nhận tiền rồi đi ngay.
Trong gùi của Tần Dung còn khá nhiều rau dại. Nàng rửa sạch ít quả mâm xôi rồi bày lên bàn vuông. Thời cổ đại ít đồ ăn vặt, quả mâm xôi được xem như món quà nhỏ quý giá. Mỗi khi xuân về, trẻ con trong thôn lại rủ nhau lên núi hái mâm xôi ăn.
Phần còn lại, Tần Dung định làm mứt mâm xôi, để dành khi thèm có thể múc một thìa pha nước uống.
Những cây nấm nhặt được đều mập mạp, chủng loại phong phú. Tần Dung chia ra một phần để phơi khô, sau sẽ nghiền thành bột dùng dần.
Xử lý xong hương xuân, Tần Dung mới phát hiện nhà không đủ nồi. Bình thường ngoài cái nồi lớn trên bếp lò thì chỉ còn cái nồi nhỏ dùng để bán hàng. Hôm nay vừa phải luộc măng muối, vừa phải nấu cơm, xem ra không đủ dùng.
Nghĩ vậy, Tần Dung quyết định mai sẽ đến tiệm rèn đặt thêm hai cái nồi, trong đó một cái là nồi đáy bằng. Hôm nay nhìn phản ứng của huynh đệ Vu Tiểu Sơn, món hành bao quẩy chắc chắn rất được ưa chuộng. Thời tiết sắp nóng, canh cá viên e là sẽ bán chậm, đến khi đó có thể thay bằng hành bao quẩy. Mấy hôm nay, canh cá viên của Tần Dung bán rất chạy, đã có sạp hàng khác bắt chước bán theo. Tuy hương vị không thể sánh bằng nàng, nhưng vì giá rẻ hơn nên cũng giành được kha khá khách.
Hôm nay Vu Đại Sơn cũng ở lại ăn cơm. Tần Dung định làm món hương xuân xào trứng gà, hương xuân trộn đậu phụ, thịt kho tàu, canh nấm tam tiên và măng xào rau tề thái.
Trước tiên đun nước sôi, rồi cho một thìa muối vào. Sau đó nàng thả hương xuân đã rửa sạch vào nồi chần sơ, chỉ một lát là vớt ra ngay, rồi ngâm vào nước giếng cho nguội, sau đó thái nhỏ.
Đậu phụ trắng mua về được bày lên đĩa, nàng rắc hương xuân thái nhỏ lên trên.
Tiếp đó, nàng đổ dầu vào chảo, cho thêm xì dầu, ớt, giấm, đảo đều cho nóng rồi thêm chút dầu mè, dùng muôi lớn múc lên rưới đều lên đĩa đậu phụ hương xuân. Mùi tương nồng nàn hòa quyện với hương thơm thanh mát của hương xuân, lan tỏa khắp gian bếp.
Món hương xuân trộn đậu phụ này thanh đạm mà ngon miệng, chắc chắn Bạch lão gia ở đầu ngõ sẽ thích. Thời gian gần đây, Bạch lão gia rất chiếu cố việc buôn bán của nàng, có hoa quả hay nguyên liệu gì tươi ngon cũng đều sai người mang cho nàng một phần. Nghĩ vậy, Tần Dung bèn bưng đĩa hương xuân trộn đậu phụ sang nhà họ Bạch.
Nào ngờ, vừa đến cửa nhà họ Bạch, Tần Dung đã gặp người mà nàng không muốn gặp nhất. Trước cửa nhà họ Bạch, Tần Thiết Sơn và Tần Liên đang đứng cùng một tiểu nhị tửu lâu.
Tần Liên và Tần Thiết Sơn cũng giật mình khi thấy nàng. Tần Liên lập tức khoanh tay, mặt hằm hằm nói: "Tần Dung, tỷ đến đây làm gì?"
Tần Dung chẳng buồn để tâm: "Có liên quan gì đến muội?"
"Thảo nào phụ thân tỷ bỏ nương tỷ, nương của tỷ dạy tỷ thế này đây à? Không có chút phép tắc nào!" Tần Liên ghét nhất là cái vẻ lạnh nhạt của Tần Dung, nhìn thôi đã thấy bực.
"Ai đang sủa thì người đó mới là không có phép tắc. Một tiểu nương tử không biết tôn ti, mở miệng ra đã nhắc đến chuyện đó, rõ ràng đến lạ. Chẳng lẽ phụ thân muội vốn đã có sẵn cái tâm này từ trước?"
"Tỷ!" Tần Liên tức đến nghẹn họng, liền kéo tay áo Tần Thiết Sơn, giọng làm nũng: "Phụ thân, người xem tỷ ấy kìa!"
Tần Thiết Sơn sống trên trấn nhiều năm, từng đi học, chưa từng xuống ruộng. Dáng người trắng trẻo, thư sinh. Sau này không học nữa thì được ông chủ tửu lâu trọng dụng, từ đó mỗi lần về quê đều tỏ vẻ ta đây. Trong ký ức của nguyên chủ, vị nhị thúc này chưa từng xem các nàng là cháu gái, chỉ coi như người hầu. Không chỉ vậy, ngay cả Vu thị và phụ thân của nguyên chủ là Tần Thiết Trụ, Tần Thiết Sơn cũng chưa từng tỏ ra tử tế.