Chương 36: Cơm thịt kho (1)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:37:01

Hôm ấy, Tần Dung bày sạp từ sáng tới chiều, hấp bánh liên tục không ngơi tay. Nàng đem theo hơn năm trăm sáu mươi cái bánh thanh đoàn, vậy mà bán sạch không còn một cái. Tính sơ sơ, hôm nay nàng thu được gần hai lượng bạc, trừ chi phí vẫn còn lãi hơn một lượng - còn nhiều hơn cả phiên chợ lớn. Tuy nhiên, bánh thanh đoàn cũng không thể bán mãi. Cùng lắm thêm hai, ba bận nữa là hết nguyên liệu. Lượng trứng vịt muối trong nhà gần như cạn kiệt. Đợt trứng muối thứ hai tuy đã ngâm, nhưng phải chờ hơn hai mươi ngày mới dùng được. Đến lúc ấy thì mùa bánh thanh đoàn cũng đã qua rồi. Cả ngày vất vả, Tần Dung quyết định mua vài bát hoành thánh mang về ăn cho đỡ mệt. Điều nàng không ngờ là, sáng hôm sau người tới mua còn đông hơn hôm trước. Thậm chí cả dân ở phố Đông cũng nghe tiếng tìm đến, xếp hàng dài chờ mua bánh. Nàng luống cuống tay chân, không kịp trở mình. Chưa tới nửa ngày, bánh làm ra đã bán sạch. Tần Dung nói: "Tiểu Sơn, hôm nay chúng ta ăn cơm thịt kho. Bán hết mẻ bánh cuối cùng thì ngày mai nghỉ một hôm nhé." "Vâng!" Vu Tiểu Sơn đã theo Tần Dung bày sạp gần hai tháng, giờ đây trông đã chững chạc hơn nhiều. Tần Dung ghé qua chỗ Trương đồ tể, mua hai cân thịt ba chỉ vừa nạc vừa mỡ, rồi đến tiệm lương thực mua thêm ít gia vị. Từ ngày bắt đầu bày sạp, gia vị trong nhà dùng nhanh kinh khủng. Từ khi việc buôn bán ở sạp dần ổn định, Tần Dung cố gắng hạn chế sử dụng đồ trong không gian, nếu có thể dùng đồ bên ngoài thì nàng nhất quyết không động đến. Bởi lẽ, những vật phẩm trong không gian đều không thể tái sinh, dùng hết là hết. Làm cơm thịt kho, quan trọng nhất là chất lượng thịt. Tần Dung thái thịt ba chỉ thành từng miếng nhỏ cỡ hạt lựu, sau đó chần sơ qua nước sôi. Nấm hương khô đã được ngâm nở cũng được nàng thái nhỏ tương tự. Chảo nóng lên, nàng đổ dầu vào, rồi cho thịt ba chỉ đã để ráo nước vào đảo đến khi miếng thịt săn lại, chuyển màu vàng ruộm. Sau đó, nàng cho nấm hương vào đảo thêm vài lượt. Lau mồ hôi trên trán, Tần Dung đổ nước nóng vào chảo, thêm xì dầu, đường trắng và một thìa muối nhỏ. Chẳng mấy chốc, trong nồi lớn bắt đầu vang lên tiếng "sùng sục", mùi thịt kho thơm ngào ngạt lan khắp gian bếp, rồi bay ra ngoài sân, tỏa khắp khoảng không trước nhà Tần Dung. Người bị hương thơm hấp dẫn không chỉ có Bảo ca nhi - cháu trai của Trần phu tử - mà còn có cả Trần phu tử. Ông nhíu mày, trong lòng không ngừng càu nhàu: Sao lại thơm đến vậy cơ chứ... Bảo ca nhi vốn quen ngửi đủ loại mùi thơm bay sang từ sân bên cạnh, nhưng lần này mùi thơm quá đỗi hấp dẫn, khiến cậu bé kéo áo Trần phu tử, mếu máo nói: "Gia gia, con muốn ăn thịt." Trần phu tử trừng mắt nhìn cháu: ông còn muốn ăn nữa là, nhưng có phải ông làm đâu. Ông nghiêm giọng: "Bảo ca nhi, là nam nhi đại trượng phu thì không được vì một miếng ăn mà làm loạn." Bảo ca nhi tròn mắt đáp: "Nhưng mà... con vẫn chưa phải là nam nhi đại trượng phu. Gia gia, con muốn ăn thịt." Thấy vậy, Trần sư mẫu đành lên tiếng: "Hôm nay là sinh nhật Bảo ca nhi, hay là sang hỏi tiểu nương tử nhà bên xem có thể bán cho một bát không." Trần phu tử nghe vậy, trong lòng chùng xuống. Bảo ca nhi là đứa trẻ đáng thương, thôi thì cũng được. Ông thở dài: "Bà cứ sang hỏi thử, nếu người ta không đồng ý thì thôi." Trần sư mẫu gật đầu, dắt tay Bảo ca nhi sang gõ cửa sân nhà Tần Dung. Tần Duyệt ra mở cửa, thấy là Trần sư mẫu hàng xóm liền tươi cười chào: "Xin chào Trần sư mẫu, có chuyện gì vậy ạ?" Trần sư mẫu vốn là người vui tính, nay đã hỏi thì cũng không vòng vo. Bà cười nói: "Đồ ăn nhà tiểu nương tử thơm quá, ta muốn hỏi có thể bỏ tiền mua lại một ít được không?"