Tần Thiết Sơn thấy sự đã sắp hỏng, lòng như lửa đốt, đang luống cuống chưa biết làm sao thì Tần Liên ghé tai thì thầm: "Phụ thân, có khi nào là do chưa đưa tiền?"
Tần Thiết Sơn như bừng tỉnh, vội vàng móc túi tiền ra.
Nhưng vừa thấy động tác ấy, sắc mặt Bạch Phúc lập tức sa sầm. Đây mà là người có học sao?
"Tần chưởng quỹ, mời đi cho, không cần đưa tiền. Ta không phải loại người đó." Bạch Phúc lạnh lùng nói.
Tần Dung đứng bên nhìn cảnh tượng náo nhiệt, chỉ thấy thiên hạ rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tốc độ trở mặt của Tần Thiết Sơn quả thật khiến người ta phải mở rộng tầm mắt. Cảm thấy chẳng còn gì thú vị nữa, nàng nói: "Bạch đại thúc, tiểu nữ xin phép về trước ạ."
Bạch Phúc nghe vậy liền mỉm cười: "Đa tạ Tần tiểu nương tử, mau về đi."
Tần Liên thấy Bạch Phúc đối xử với Tần Dung hòa nhã như vậy, trong lòng lập tức có mấy phần suy đoán. Ánh mắt ả thoáng hiện vẻ khinh khỉnh, những lời khó nghe còn chưa kịp thốt ra thì đã bị Tần Dung lườm cho một cái: "Tần Liên, ta khuyên muội đừng nói những lời vớ vẩn nữa, an phận sống cho tử tế đi. Đừng lượn lờ trước mặt ta làm chướng mắt. Nếu muội dám mở miệng nói ra mấy chuyện bẩn thỉu trong đầu, làm bẩn tai người khác, thì đừng trách ta đánh trống kêu oan, kiện tội vu khống đấy. Mà tội vu khống là bị đánh đòn đấy nhé."
Tần Liên nghe vậy lập tức im bặt. Đây là trước cửa nhà họ Bạch, ả cũng chẳng dám làm càn.
Tần Dung thấy Tần Liên không dám nói thêm gì, liền cười nhạt rồi xoay người rời đi.
Bên trong sân nhà họ Bạch.
Bạch lão gia gắp một đũa hương xuân trộn đậu phụ, vừa cho vào miệng đã thấy mùi thơm lan tỏa, vị thanh mát dịu dàng, khiến ông không khỏi nhắm mắt gật đầu, miệng không ngớt tấm tắc: ngon, ngon lắm!
Nam tử trẻ tuổi tên Tử Độ nhìn dáng vẻ Bạch lão gia thưởng thức món ăn thì có phần nghi hoặc. Chỉ là một đĩa hương xuân trộn đậu phụ, lại là món chay, có thể ngon đến mức đó sao?
Cho đến khi hắn cũng gắp thử một đũa, vừa vào miệng, mắt lập tức sáng rực, miệng không ngừng nhai, lòng không khỏi thầm tán thưởng: Đây thực sự chỉ là món chay thôi sao? Ngon quá mức tưởng tượng...
Bạch lão gia cười híp mắt hỏi: "Tử Độ, thấy thế nào?"
"Tiên sinh, món hương xuân trộn đậu phụ này thực sự rất ngon. Không ngờ ở một nơi nhỏ bé như trấn Lê Hoa lại có thể nếm được món ngon thế này."
Bạch lão gia mỉm cười nói: "Tử Độ à, thiên hạ rộng lớn, mỗi nơi có thú riêng của nó. Tần tiểu nương tử hôm nay khiến người ta không thể xem thường. Nương của nàng ấy tuy chỉ là thôn phụ, nhưng lại dám hòa ly, một mình lên trấn trên kiếm sống nuôi con. Còn Tần tiểu nương tử thì có tay nghề nấu nướng giỏi, tự mình dựng sạp bán hàng, đáng quý hơn cả là những lời nàng ấy nói hôm nay. Trấn Lê Hoa này có nhiều điều thú vị lắm, con đừng giục ta về nữa."
"Ở kinh thành, quả thật ta từng có thể hô mưa gọi gió, cũng dám nói rằng bản thân đã tận tâm tận lực vì bá tánh. Thế nhưng vẫn còn nhiều điều chưa làm được. Chưa từng trải qua trăm vị nhân gian, thì nói gì đến chuyện đồng cảm hay thấu hiểu nỗi khổ của người khác. Tử Độ, ăn cơm xong thì quay về kinh thành đi, tiện thể nói với lũ tiểu tử kia đừng đến tìm ta nữa. Nếu không phải vì các con cứ lần lượt kéo nhau đến, thì huyện lệnh đâu cần phải sai ông chủ tửu lâu mang đồ ăn tới tận đây? Ta không muốn để lộ thân phận, huống hồ giờ ta đã là thường dân rồi. Về đi, Tử Độ, khi nào thời cơ đến, ta sẽ tự mình quay lại." Bạch lão gia vừa vuốt râu vừa nói.
"Tiên sinh, Tử Độ hiểu rồi, người... bảo trọng."
Bạch lão gia nghe vậy thì yên lòng, học trò này vẫn hiểu được tâm ý của ông: "Ta ở đây rất ổn, rất ổn."