Chương 47: Bánh nếp đậu xanh - 1 (2)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:37:33

Tần Duyệt còn định lên tiếng thì bị Vu thị kéo tay lại. Bà khẽ lắc đầu ra hiệu cho Tần Duyệt đừng nói nữa, rồi quay sang nói: "Thím Vương, ta còn phải về thăm nương, xin phép đi trước ạ." "Được rồi, được rồi." Thím Vương mỉm cười đáp lại. Đợi đi xa một quãng, Tần Duyệt bĩu môi nói: "Nương, sao nương không cho con nói?" Vu thị thở dài: "Nương sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của con. Nếu sau này con muốn sống ở trấn Lê Hoa, chắc chắn cũng phải tìm phu quân ở đó. Mà nếu để người ta đồn con đanh đá, thì sau này ai dám lấy con nữa?" Đó cũng là điều bà buộc phải nhẫn nhịn. "Nếu vậy thì nương phải mạnh mẽ lên." Tần Dung chợt lên tiếng. Vu thị hơi sững lại: "Con nói gì cơ?" Tần Dung xoay người, nhìn thẳng vào Vu thị: "Ý con là, tính cách của A Duyệt đã như vậy rồi, thấy người khác bắt nạt nương thì nhất định không thể ngồi yên. Nếu nương không muốn để A Duyệt bị mang tiếng dữ dằn thì nương phải tự mình đứng ra bảo vệ mình, không để ai muốn nói gì thì nói. Nhà mình toàn là nữ, nếu để người ta nghĩ yếu đuối dễ bắt nạt thì rắc rối sẽ còn nhiều hơn nữa." Vu thị có phần ngạc nhiên. Tuy bà vốn mạnh mẽ, nhưng lại không thích cãi vã với người khác. Thế nhưng giờ đây... tình thế đã khác. Nếu cứ như trước, e là sẽ bị người ta coi là quả hồng mềm, ai cũng muốn bóp một cái. "A Dung, con nói đúng, nương hiểu rồi." Vu thị nghĩ thông suốt, ánh mắt cũng trở nên kiên định hơn. ... Cốc cốc cốc! Vu đại tẩu mở cổng, thấy gia đình Vu thị thì mặt mày rạng rỡ hẳn lên. Mấy tháng nay, Vu Tiểu Sơn ngày nào cũng giúp Tần Dung bày sạp bán hàng, mới hai tháng đã kiếm được hơn một lượng bạc, còn nhiều hơn cả Vu Đại Sơn kiếm được. Nếu lúc đầu Vu đại tẩu quan tâm đến Vu thị phần nhiều vì tình nghĩa tẩu tử tiểu cô và chút thương cảm, thì giờ đây lại thêm phần thân thiết, thật lòng quý mến. "Trinh Nương, ta nghe Tiểu Sơn nói hôm nay mẫu tử nhà muội nghỉ, còn đang nghĩ không biết muội có sang không đấy!" Vu đại tẩu vui vẻ đón mọi người vào nhà. Vu thị đưa gói bánh nếp đậu xanh trên tay cho Vu đại tẩu: "Tẩu tẩu, đây là bánh A Dung làm, biếu phụ mẫu, ca ca và tẩu nếm thử." Vu đại tẩu có chút trách yêu: "Đến chơi thôi mà, khách sáo làm gì. Không cần lần nào đến cũng mang đồ đâu." "Trinh Nương, con đến rồi à, mau vào để nương xem nào!" Lúc này, Vu lão nương nghe tiếng, cũng bước ra đón. "Ngoại tổ mẫu!" Tần Dung, Tần Duyệt và Tần Di đồng thanh gọi lớn. Vu lão nương cười tươi rói: "Ừ, vào nhà ngồi đi các con. Nguyệt Hồng, con chạy ra sạp thịt lấy ít thịt về đây." "Vâng ạ." Vu đại tẩu cởi tạp dề, nhanh chân đi ra ngoài. Hôm nay Vu lão gia và Vu đại ca dẫn Vu Tiểu Sơn cùng Vu Đại Sơn ra ngoài, trong nhà chỉ còn Vu lão nương và Vu đại tẩu. Tần Dung và Tần Duyệt ngồi chơi một lát, rồi muốn ra ngoài dạo phố. Nói với ngoại tổ mẫu và Vu thị một tiếng, Tần Dung liền dẫn Tần Duyệt ra cửa. Tần Dung nghĩ mình giờ cũng đã kiếm được tiền, muốn ghé tiệm mua ít đồ cho nương và nhị muội. "Đại tỷ, mình ghé tiệm trang sức dạo một vòng được không? Ngọc Trân tỷ bảo tiệm trang sức nhà Lý mới nhập một lô hàng đẹp lắm!" Tần Duyệt hào hứng nói. Tần Dung đương nhiên đồng ý. Hôm nay vốn định tiêu tiền mà, huống chi con gái ai mà chẳng thích làm đẹp, nàng cũng thấy háo hức không kém.