Chương 43: Canh ngân nhĩ lê tuyết - 2 (2)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:37:21

Thời gian dần trôi, tính cách Thời ca nhi ngày càng trầm lặng, ít nói. Tần Dung suy nghĩ một lát rồi múc cho hai người mỗi người một bát canh ngân nhĩ: "Vừa hay còn lại hai bát canh ngân nhĩ cuối cùng, mời phu nhân và tiểu công tử nếm thử xem có hợp khẩu vị không." Phu nhân uống canh ngân nhĩ với dáng vẻ vô cùng tao nhã, mà động tác của Thời ca nhi lại giống hệt nàng. Cậu bé múc một thìa đưa vào miệng, lập tức cảm thấy như hoa nở trong đầu, ngon đến nỗi tai cũng như dựng cả lên. Phu nhân cũng có biểu cảm y hệt, khiến Tần Dung không nhịn được bật cười. Phu nhân cười hỏi: "Tiểu nương tử cười gì thế?" Tần Dung đáp: "Chắc là mưa dầm thấm lâu, biểu cảm của tiểu công tử và phu nhân giống nhau như đúc, thảo nào người là nương của cậu bé!" Phu nhân bật cười nói: "Đương nhiên rồi. Thời ca nhi là đứa con đầu tiên của ta. Lúc mới về nhà chồng, ta chẳng biết gì cả, phu quân lại bận bịu chuyện huyện nha suốt ngày, may mà có Thời ca nhi làm bạn, an ủi ta rất nhiều." Thời ca nhi đang cầm bát canh ngân nhĩ lê tuyết, tai đã đỏ ửng lên từ lúc nào. Phu nhân vui vẻ nói tiếp: "Tiểu nương tử, canh ngân nhĩ lê tuyết này ngươi nấu ngon thật đấy, rất khác những món ta từng uống." Tai của Thời ca nhi lại khẽ nhúc nhích, cậu cũng muốn nghe xem vì sao món canh này lại ngon đến vậy. Tần Dung mỉm cười đáp: "Nguyên liệu nấu canh ngân nhĩ lê tuyết này thật ra chẳng có gì đặc biệt, mùi vị vốn cũng không khác biệt là bao. Có lẽ vì ta không thêm gì cả, chỉ cố gắng giữ nguyên hương vị vốn có của món ăn. Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là lửa. Từ lửa lớn chuyển sang lửa nhỏ, để nguội rồi nấu lại một lần nữa, hương vị sẽ đậm đà hơn, nhưng cũng tốn không ít công sức." Lời Tần Dung vừa dứt, phu nhân huyện lệnh khẽ khựng lại. Nàng vốn là người thông tuệ, lập tức hiểu ngay Tần Dung đang mượn vật để nói chuyện người, quả là một cô nương thú vị. Nghĩ đến đây, trong mắt phu nhân ánh lên vài phần tán thưởng, nàng hỏi: "Tiểu nương tử, ngươi tên là gì?" "Ta tên là Tần Dung." "Ta gọi ngươi là Dung tỷ nhi, được không?" Phu nhân mỉm cười hỏi. Tần Dung nào dám từ chối, tự nhiên là gật đầu đồng ý. Phu nhân huyện lệnh cười nói: "Món ngươi làm thật sự rất ngon, sau này ta sẽ thường xuyên đưa Thời ca nhi đến ủng hộ." Nói rồi, nàng nắm tay Thời ca nhi, dịu dàng hỏi: "Thời ca nhi, con có thích không?" Mặt Thời ca nhi lập tức đỏ bừng, cậu bé cúi đầu lí nhí: "Nương, con thích ạ." Phu nhân khẽ cười, xoa nhẹ đầu con trai, đúng lúc ấy, Thời ca nhi cắn môi, nhỏ giọng nói: "Nương... con tưởng nương có đệ muội rồi... thì không cần con nữa..." Phu nhân lúc này mới hiểu ra nguyên nhân, Thời ca nhi còn nhỏ, sao hiểu được những chuyện phức tạp này, chắc chắn là do Vương ma ma xúi bẩy. Nàng liếc Vương ma ma một cái sắc lẹm, rồi quay sang nắm tay con trai, dịu dàng nói: "Thời ca nhi, nương từng nói rồi, con là đứa con đầu lòng của nương, sao nương có thể không cần con chứ? Ngược lại, cho dù sau này có thêm đệ đệ hay muội muội, con vẫn mãi là đứa con nương yêu thương nhất, là tấm gương để các đệ muội noi theo. Vì vậy, sau này đừng tự ý chạy ra ngoài nữa, nương sẽ lo lắng lắm. Nhỡ đâu bị kẻ xấu bắt đi, lúc đó có hối hận cũng không kịp." Thời ca nhi biết mình sai, xấu hổ cúi đầu không nói gì. Phu nhân hôm nay đã nói rõ ràng với con trai, trong lòng thấy nhẹ nhõm và vui mừng. Trước khi rời đi, nàng thuận tay tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên tay xuống: "Dung tỷ nhi, ngươi rất hợp ý ta, hôm nay còn phải cảm ơn ngươi nữa, chiếc vòng này tặng ngươi." Tần Dung còn định từ chối, nhưng bị phu nhân ngăn lại: "Dung tỷ nhi, đây không phải là ban thưởng." Tần Dung nhìn ánh mắt dịu dàng của phu nhân, cảm ơn xong liền nhận lấy chiếc vòng ngọc.