Món cơm thịt kho của Tần Dung được mọi người khen ngợi hết lời. Khi gặp Trần phu tử, ngay cả ông cũng không nhịn được mà hỏi: "Bao giờ thì bán cơm thịt kho vậy?"
Thực ra, Tần Dung đã có một dự tính khác. Nàng muốn để Vu Tiểu Sơn mang cơm thịt kho đến bán trước cổng thư viện. Nàng đã hỏi thăm Trần sư mẫu, biết rằng thư viện Phi Lộc không có nhà ăn, học trò thường phải ra ngoài mua đồ. Mà buổi trưa thì thời gian nghỉ ngắn, nên phần lớn đều chọn ăn ở gần thư viện.
Tần Dung tính toán lại số bạc trong tay, mới chỉ có hơn tám lượng, còn xa mới đủ để mở tiệm. Nhưng nếu mở thêm một sạp nhỏ thì vẫn có thể kiếm thêm chút đỉnh.
Nàng đem ý tưởng nói với Vu Tiểu Sơn, cậu ta lập tức đồng ý. Đồ ăn Tần Dung nấu ngon như vậy, mang đến thư viện Phi Lộc chắc chắn sẽ rất đắt khách.
Tần Dung nghĩ, để Vu Tiểu Sơn gánh hàng đi bán thì không thể tính tiền công như trước nữa, nên quyết định tăng lên hai mươi văn một ngày.
Sau khi bàn bạc xong, Tần Dung bắt đầu lên thực đơn. Nàng định bán cơm hộp: một hộp gồm một món mặn, một món chay, giá mười văn; nếu chỉ hai món chay thì giá bảy văn một suất. Nàng nhờ cữu phụ Vu đóng trước một trăm hộp cơm bằng gỗ, mỗi hộp giá hai văn. Nếu khách muốn mang hộp đi, sẽ tính thêm hai văn tiền đặt cọc, khi trả lại hộp thì hoàn cọc.
Để gây tiếng vang ngay từ đầu, bữa cơm đầu tiên phải thật ấn tượng. Tần Dung dự định làm hai mươi lăm suất đậu phụ ma bà ăn kèm cải thảo xào dấm, và hai mươi lăm suất cơm thịt kho ăn cùng cải chíp xào nấm.
Thời đại này vẫn chưa có món đậu phụ ma bà, Tần Dung muốn bắt đầu từ món này để tạo dựng tên tuổi cho cơm hộp của mình. Tốt nhất là đặt cho nó một cái tên, thêm một tấm biển hiệu, gọi là "Cơm hộp Tần Ký".
Tần Dung quyết định thử món trước. Đậu phụ ma bà là món rất đưa cơm, nhưng nàng chưa từng làm ở thời cổ đại.
Nàng đem đậu phụ mua từ chỗ Tần nương tử ngâm vào nước giếng cho mát, sau đó rửa lại bằng nước lạnh, thái miếng rồi chần qua nước sôi, vớt ra để ráo nước.
Tiếp theo là chuẩn bị phần gia vị - đây là khâu quan trọng nhất với món đậu phụ ma bà. Tần Dung lấy một ít thịt băm đã chần, trộn với tỏi đập dập, gừng thái sợi, cho vào bát gốm nhỏ, thêm xì dầu và một thìa muối, đảo đều rồi để đó ướp một lúc.
Sau đó, nàng lấy một bát gốm lớn hơn, cho xì dầu, tinh bột, bột gia vị tự làm, bột ớt và nước vào, khuấy đều rồi để sang một bên.
Chuẩn bị xong xuôi, Tần Dung nhóm lửa, chờ chảo nóng rồi đổ dầu vào. Nàng cho ớt xanh thái sợi vào phi thơm, sau đó đổ thịt băm đã ướp vào xào. Trong chảo vang lên tiếng "xèo xèo" nghe thật vui tai.
Khi thịt băm chuyển màu sẫm, nàng đổ đậu phụ vào, rồi thêm bát nước sốt đã pha. Đậu phụ trong nồi sôi ùng ục, hơi nước nghi ngút, mùi thơm nức mũi lan khắp gian bếp.
"Thơm quá đi mất!" Tần Duyệt hít một hơi thật sâu, không giấu nổi vẻ thèm thuồng.
Sau khi món đậu phụ ma bà hoàn thành, Tần Dung múc một bát lớn mang sang nhà Trần phu tử. Vừa đến cổng thì gặp ngay ông. Trần phu tử bị mùi thơm từ bát đậu phụ hấp dẫn đến nỗi ngẩn cả người, cứ đứng đó đắm chìm trong hương vị quyến rũ.
Trần sư mẫu mở cửa, thấy Tần Dung thì vui vẻ hỏi: "Tần tiểu nương tử, sao lại sang đây?"
Tần Dung cười đáp: "Hôm nay ta làm món mới là đậu phụ ma bà, muốn mời hai vị nếm thử. Không biết Trần phu tử có thể giúp ta viết một tấm biển hiệu không ạ? Ngày mai đệ đệ ta sẽ gánh hàng đến cổng thư viện Phi Lộc bán cơm hộp."
Trần phu tử vốn đã bị hương thơm làm cho mê mẩn, nhưng khi nghe đến đoạn Tần Dung muốn bán cơm hộp trước thư viện Phi Lộc, ông lập tức chú ý. Dù chưa rõ cơm hộp là gì, nhưng chắc chắn là món ngon.