Chương 50: Bánh đậu xanh nếp - 3 (1)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:37:41

Có lúc Tần Liên cảm thấy bất lực. Rõ ràng bản thân chiếm thế thượng phong, vậy mà chẳng thể nào cãi lại được Tần Dung. Nàng ta trừng mắt nhìn Tần Dung, nhưng lại không biết nên nói gì. Chu thị sa sầm mặt, chỉ vào Tần Dung quát: "Không biết Vu Trinh Nương dạy con kiểu gì, rời khỏi Tần gia rồi, ngươi liền không biết phép tắc là gì nữa sao?" Tần Dung nhíu mày: "Phép tắc này phép tắc kia, bản thân đã làm được chưa? Nhị thẩm, lần nào cũng là Tần Liên gây chuyện, thẩm cứ dung túng như vậy thì không sao, nhưng trấn Lê Hoa vốn nhỏ, nếu chuyện hôm nay truyền ra ngoài, chẳng may đến tai nhà họ Chu thì... rốt cuộc là ai chịu thiệt đây?" Chu thị không phải kẻ hồ đồ, nếu không cũng chẳng thể giữ được Tần Thiết Sơn trong lòng bàn tay bao năm. Nghe vậy, bà ta suy nghĩ một lát rồi kéo tay Tần Liên, ra hiệu bảo nàng ta đừng nói nữa. Thấy Chu thị biết điều, Tần Dung liền trả tiền cây trâm bạc rồi rời đi. Chu thị nhìn theo bóng lưng Tần Dung, thầm nghĩ: Trước kia không nhìn ra, vậy mà con nha đầu này cũng không đơn giản. Tần Dung cùng Tần Duyệt rời khỏi Lý Ký, lại ghé qua tiệm tạp hóa Giang gia. Lúc này trên đường người qua lại đông đúc, không khí bắt đầu náo nhiệt. Tần Duyệt vì chuyện vừa rồi, trong lòng vẫn còn không vui. Tần Dung nắm tay Tần Duyệt bước đi, nhẹ giọng nói: "Hà tất phải vì mấy người không đáng mà làm ảnh hưởng tâm trạng của mình, A Duyệt, cuộc sống là do mình tự bước qua." Tần Duyệt do dự một lát rồi hỏi: "Đại tỷ, tỷ đã từng nghĩ đến chuyện hôn sự của chúng ta chưa?" Tần Dung im lặng giây lát. Nữ tử thời này đúng là trưởng thành sớm. Cô nương mới mười hai tuổi mà đã suy nghĩ đến chuyện thành thân... Tần Liên còn chưa đến tuổi cập kê, vậy mà hôn sự cũng đã định xong rồi, thật khiến người ta không khỏi ngạc nhiên. "Chưa từng nghĩ tới." Tần Dung đáp. Tần Duyệt nghiêm túc nói: "Đại tỷ, tỷ nên nghĩ dần đi, hôn sự đối với nữ tử rất quan trọng." Tần Dung nhận ra Tần Duyệt đặc biệt để tâm đến chuyện thành thân, nàng có chút tò mò, liền hỏi: "A Duyệt, muội còn nhỏ mà... sao lại nghĩ xa như vậy?" Tần Duyệt cúi đầu nói: "Đại tỷ, muội muốn có một căn nhà của riêng mình." Tần Dung hơi bất ngờ: "Hả? Muội nói gì cơ?" Tần Duyệt thở dài: "Đại tỷ, trước kia ở Tần gia, phụ thân chẳng đoái hoài gì đến chúng ta, nội tổ lại luôn ghét bỏ, hở một chút là la mắng, đánh đập. Có lần vì chuyện nhà của nhị thúc, tỷ bị nội tổ mẫu phạt không cho ăn cơm. Muội lén lấy bánh bao cho tỷ, cuối cùng bị Tần Liên mách lẻo với bà. Phụ thân chẳng những không bênh vực, còn tránh mặt bỏ đi. Nương che chở cho muội, kết quả cũng bị nội tổ mẫu đánh. Hồi đó muội đã nghĩ, nếu có một căn nhà của riêng mình thì tốt biết bao. Dù nghèo một chút cũng không sao, chỉ cần muội và tướng công cùng nhau cố gắng, giống như Ngọc Liên tỷ vậy là được." Tần Dung không ngờ Tần Duyệt lại nghĩ như thế: "A Duyệt, nương cũng từng thành thân rồi, muội thấy cuộc sống của nương có tốt hơn không?" Tần Duyệt ngẩn người, trong lòng thoáng chút do dự. Đúng rồi, cuộc sống của nương có thực sự tốt hơn không?