Chập tối, Vu thị về nhà và cũng được thưởng thức món ốc xào tía tô. Bà vốn thích đồ ngọt, lại ăn được cay, liền bị hương vị món ăn chinh phục hoàn toàn. Vừa ăn vừa không ngớt lời khen: "A Dung, tay nghề của con sao lại càng ngày càng giỏi thế này!"
Tần Dung cười trêu: "Con gái của nương giỏi mà lị!"
Lúc này, Vu thị chỉ cảm thấy việc hòa ly và dọn ra ngoài là quyết định sáng suốt nhất đời. Không chỉ có được khoảng trời riêng, bà còn có thể quay lại với nghề thêu. Mỗi ngày làm ở tiệm thêu tuy vất vả, nhưng tú nương hướng dẫn rất tận tình, tay nghề bà cũng tiến bộ rõ rệt.
"A Dung, con mở sạp mỗi ngày, đừng làm quá sức nhé."
Tần Dung mỉm cười, đưa cho Vu thị một chén trà: "Nương, con biết rồi mà. Hôm nay con kiếm được hai trăm văn tiền, trong nhà còn thiếu nhiều thứ lắm, để con tích cóp mấy hôm nữa rồi sắm dần."
Vu thị không ngờ hôm nay Tần Dung lại kiếm được nhiều tiền đến vậy, chỗ này cũng gần bằng nửa tháng công bà ấy làm lụng vất vả mới có được.
"Kiếm được nhiều thế cơ à?"
"Vâng ạ!"
"Tốt quá rồi, con gái đúng là giỏi giang. Nương cũng không thể thua kém được, mùa xuân năm nay nương sẽ cố gắng sắm cho ba đứa mỗi đứa một bộ quần áo mới." Vu thị chẳng hề thấy chạnh lòng, con gái giỏi giang thì bà càng mừng. Ai bảo con gái thì không làm nên trò trống gì?
Tần Duyệt vội nói: "Nương, con đưa cả phần tiền bán vòng dây kết cho nương, tính luôn cả phần của con nữa."
Vu thị định từ chối, nhưng thấy Tần Duyệt có lòng nên cũng gật đầu đồng ý: "Được, bốn người mẫu tử chúng ta nhất định sẽ sống cho ra sống." Có điều, trong lòng bà vẫn giấu một câu chưa nói thành lời: phải để cái nhà Tần Thiết Trụ đáng chết kia phải hối hận mới được.
Hôm sau, trời âm u, mà bán đồ ăn thì ngán nhất là gặp mưa. Nhìn trời thế này, e rằng chẳng mấy chốc sẽ đổ xuống. Tần Dung và Vu Tiểu Sơn dậy từ sớm, dựng sạp mong bán hết cá viên và bánh hoa thật nhanh để còn dọn hàng kịp.
Việc buôn bán của Tần Dung ngày càng khấm khá, sạp đồ ăn vặt đã có một số khách quen, giờ này cá viên bán chạy hơn hẳn.
Tần Dung đang bận rộn với nồi cá viên thì bỗng nghe một giọng nữ chua ngoa vang lên: "Ái chà, xem ai đây này, chẳng phải là đường tỷ của ta sao?"
Tần Dung ngẩng đầu lên, thấy mấy tiểu nương tử đang tụ tập quanh sạp, người vừa lên tiếng chính là Tần Liên - con gái của người con trai út được nội tổ mẫu Tần cưng chiều nhất.
Nhắc đến Tần Liên, Tần Dung chỉ muốn trợn mắt. Nội tổ mẫu Tần thiên vị đến mức vô lý, vì con út Tần Thiết Sơn từng được một vị tú tài khen một câu là thông minh, nội tổ liền dốc sức cho ông ta đi học. Nhưng Tần Thiết Sơn chẳng phải hạng có chí, học bao nhiêu năm vẫn chẳng thi nổi cái bằng đồng sinh. Cuối cùng nhà không còn tiền nuôi nữa, đành xin cho ông ta một chân làm việc ở tửu lâu trên trấn.
Tần Thiết Sơn được vài năm đèn sách, biết chữ, biết tính toán, nên làm luôn chưởng quỹ ở tửu lâu. Sau này ông ta đưa vợ con lên trấn sống.
Tần Liên từ khi lên trấn thì tự cho mình là người thành thị, mỗi lần về quê ăn tết mặt mày khó chịu, chê cái này, kêu cái kia, nguyên chủ từng bị ả chê bai không biết bao nhiêu lần.
Nguyên chủ dễ bị bắt nạt chứ Tần Dung thì không. Nàng chỉ liếc Tần Liên một cái rồi làm như không thấy. Đúng lúc đó có khách quen đến mua bánh hoa bí đỏ, Tần Dung nhanh tay gói một phần đưa cho khách.
Tần Liên thấy Tần Dung chẳng thèm đoái hoài đến mình thì tự dưng thấy mất mặt, bèn lạnh giọng: "Tần Dung, ta đang nói chuyện với tỷ, tỷ không nghe thấy à?"
Tần Dung múc xong một phần cá viên rồi mới thản nhiên đáp: "Chưa thấy ai lại tự chạy đến để bị người ta ghét bao giờ. Ta im lặng chẳng phải vì đường muội khó ưa lắm sao? Ta không muốn nói, sao đường muội cứ phải sấn lại để nghe mấy lời khó nghe thế?"