Chương 6: Canh cá viên (1)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:35:33

Khi Tần Dung về đến nhà, mặt trời đã lên tới đỉnh đầu. Lúc này, Tần Duyệt đang cùng Tần Di nhặt rau - chỗ rau này là do Vu thị mang từ nhà ngoại tổ về hôm qua. Ngoại tổ Vu thương Vu thị thật lòng, nhưng Vu thị còn có một người ca ca, ngoại tổ mẫu cũng khó lòng mở miệng bảo Vu thị dẫn cả ba đứa nhỏ về ở hẳn bên nhà. Một bát cơm là ơn, một đấu gạo là nợ. Dù sao trưởng tử cũng đã có gia đình, có thê, mà trưởng tức ấy lại chẳng phải người tệ bạc. Thấy Tần Dung về, Tần Duyệt mắt sáng rỡ: "Đại tỷ, tỷ về rồi!" Tần Dung lấy trong làn ra hai cái bánh bao: "Nè, muội với A Di ăn đi. Tỷ vào bếp thử làm món mới." Nhìn thấy bánh bao nhân thịt trắng nõn, Tần Duyệt đã thèm lắm rồi, nhưng vẫn ngoan ngoãn hỏi: "Đại tỷ, tỷ ăn chưa?" Tần Dung cười, vỗ vai muội muội: "Tỷ ăn no bữa sáng rồi. Con cá này để lâu không được, tỷ vào thử xem có làm được món gì ngon không. Nếu ổn, chúng ta cũng ra chợ Tây dựng một sạp hàng." Tần Duyệt nghe vậy, cười tít mắt: "Vâng, muội nghe đại tỷ." Tần Di cũng tròn xoe mắt nói: "Muội cũng nghe đại tỷ." Tần Dung bật cười, cầm con cá ra giếng nước. Sân sau căn nhà thuê có sẵn một cái giếng, nhờ đó mà Vu thị đỡ vất vả phần nào, chứ nếu không, ngày nào cũng phải gánh nước từ giếng đầu ngõ về thì cũng đủ mệt. Tần Dung nhanh tay mổ cá, cạo vảy, lọc xương. Hôm nay nàng định làm món canh cá viên thủ công. Món này đòi hỏi lực tay nhiều, may mà Tần Dung từng học từ lâu, nên với nàng chẳng phải việc khó. Thái phần thịt cá thành hạt lựu xong, Tần Dung ngâm vào nước lạnh để khử máu tanh, giúp cá viên sau khi làm có màu đẹp và không bị hôi. Làm xong phần việc nặng tay, Tần Dung quay sang xem rau mà các muội muội đã nhặt. Có cải thảo và một ít nấm. Nghĩ ngợi một lát, nàng đã có ý trong đầu: tối nay sẽ làm món cải thảo xào chua ngọt và canh cá viên nấu nấm. Trẻ con thời này trưởng thành sớm, Tần Duyệt đã ra dáng người lớn, biết dắt tay Tần Di rửa sạch rau và nấm. Khi mọi việc xong xuôi, Tần Duyệt nói: "Đại tỷ, rau rửa sạch rồi. Muội đưa A Di đi đánh dây kết đây." Từ nhỏ Tần Duyệt đã theo Vu thị học thêu thùa. Mẫu tử sống trong nhà họ Tần bị nội tổ mẫu ghét bỏ, chẳng mấy khi có thời gian rảnh để học thêu cho đàng hoàng, nhưng đánh dây kết thì vẫn biết làm. Một ngày, Tần Duyệt có thể đánh được hai sợi, bán cho tiệm thêu được tám văn tiền một cái, trừ chi phí cũng kiếm được mười đến mười ba văn. "Được." Tần Dung gật đầu. Nàng cầm rau cải và nấm vào bếp. Lúc này, thịt cá đã ngâm xong, máu loãng cũng được rửa sạch. Tần Dung bắt đầu băm nhuyễn thịt cá - công đoạn này tuy tốn sức nhưng không thể bỏ qua. Tay nàng vốn yếu, nên phải gắng sức băm, rồi bắt đầu quết, vừa quết vừa thêm nước và muối cho thịt cá dẻo dai. Sau một hồi, thấy chả cá đã đạt, nàng đem bát cá ngâm vào nước giếng lạnh. Trời đầu xuân vẫn còn se lạnh, nước giếng lại buốt, vừa hay giúp cho thịt cá săn lại. Đợi cá đủ lạnh, Tần Dung bắt đầu viên từng viên nhỏ, thả vào chậu nước lạnh. Từng viên cá tròn trịa nổi lềnh bềnh, chen chúc đầy cả nồi. Thành công rồi! Tần Dung vui vẻ luộc chín số cá viên, dùng muôi lớn vớt ra để riêng, rồi bắt tay vào làm món cải thảo xào chua ngọt và canh cá viên nấu nấm. Vu thị tan làm, vừa đi đến đầu ngõ đã thấy khói bếp lượn lờ bay lên từ căn nhà nhỏ của mình, trong lòng càng thêm chắc chắn quyết định hòa ly là đúng đắn. Ở nhà họ Tần, làm lụng quần quật ngày đêm vẫn bị mẹ chồng ghét bỏ, chỉ vì không sinh được con trai. Việc lớn nhỏ trong nhà đều dồn lên vai bà, ba đứa con gái đến một bữa cơm no cũng khó, lại còn bị Tần nhị tẩu soi mói từng li từng tí.