Tần Duyệt suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Trần sư mẫu đợi một chút ạ, món này là làm cho nhà ăn, để ta hỏi xem đại tỷ có làm dư không."
"Phiền tiểu nương tử rồi."
Một lát sau, Tần Duyệt bưng ra một bát cơm thịt kho nhỏ: "Đại tỷ nói làm không nhiều, nhưng phần này biếu sư mẫu. Hàng xóm với nhau, không lấy tiền đâu ạ. Mấy hôm nữa bọn ta sẽ mở sạp bán cơm thịt kho. Nếu Bảo ca nhi thích, đến lúc đó Trần sư mẫu có thể ra mua."
Nghe nói không lấy tiền, Trần sư mẫu vội vàng xua tay: "Thế sao được!"
Tần Duyệt cười xòa: "Không sao đâu Trần sư mẫu, cũng chỉ là chút đồ ăn thôi mà."
Thấy vậy, Trần sư mẫu cũng không khách sáo nữa: "Vậy thì cảm ơn các tiểu nương tử nhiều nhé."
Bảo ca nhi dù thèm ăn lắm, nhưng được Trần phu tử và Trần sư mẫu dạy dỗ cẩn thận, cậu lễ phép cúi người hành lễ với Tần Duyệt. Bảo ca nhi khôi ngô tuấn tú, dáng vẻ đáng yêu, cái chắp tay người lớn của cậu khiến Tần Duyệt bật cười.
Cuối cùng cũng được nếm thử món ăn nhà hàng xóm. Sau khi về nhà, Bảo ca nhi và Trần sư mẫu ngồi ngay ngắn trên ghế dài.
Trần sư mẫu đưa thìa cho cháu, mỉm cười: "Bảo ca nhi, ăn đi con."
Cậu bé ngoan ngoãn múc một thìa cơm chan đầy nước thịt đưa cho Trần phu tử, rồi lại múc một thìa khác đưa cho Trần sư mẫu: "Tổ phụ, tổ mẫu, chúng ta cùng ăn."
Vành mắt Trần sư mẫu đỏ hoe, bà liên tục gật đầu: "Được, được, ăn thôi!"
Trong lòng Trần phu tử cũng dâng lên nỗi xúc động. Sau khi nương của Bảo ca nhi mất, con trai ông lập kế thất là Trương thị. Ban đầu Trương thị đối xử với Bảo ca nhi cũng tốt, nhưng từ khi sinh con trai riêng, nàng ta dần lạnh nhạt, rồi trở nên cay nghiệt. Không đánh thì mắng, mà con trai ông lại giả như không thấy gì.
Mãi sau này, trong một lần đến thăm nội tôn, Trần phu tử mới phát hiện tất cả. Ông giận đến run người.
Không ngờ, con trai ông lại nói thẳng trước mặt Bảo ca nhi rằng hắn hận đứa bé, vì chính nó đã hại chết hiền thê của hắn. Nếu không có nó, hắn và cố thê vẫn là đôi phu thê thần tiên, hòa thuận êm ấm.
Trần phu tử không ngờ con trai lại mang trong lòng những khúc mắc như vậy. Khi ấy, Bảo ca nhi còn nhỏ, nhưng dường như đã hiểu được phần nào câu chuyện. Sau đó, cậu bé ngừng khóc, tự lau nước mắt, nắm lấy tay Trần phu tử, ngẩng đầu hỏi: "Trần phu tử có thể đưa con đi không?"
Trần phu tử vô cùng thất vọng về con trai mình. Ông cũng tự trách bản thân, khi còn trẻ quá cố chấp với con đường khoa cử, nên đã không dạy dỗ con nên người. Con trai ông miệng thì nói yêu thương nương của Bảo ca nhi lắm, vậy mà người ta mất chưa đầy hai năm, hắn đã cưới người khác. Chẳng qua vì quá yếu đuối, nên mới trút hết mọi lỗi lầm lên đầu đứa trẻ.
Trần phu tử thở dài, dắt Bảo ca nhi đi. Từ đó về sau, cậu bé không bao giờ nhắc đến phụ thân mình nữa.
Đến dịp Tết, phụ thân và kế mẫu của Bảo ca nhi dắt theo đệ đệ của cậu từ phủ thành trở về, Trần phu tử thậm chí không cho họ bước chân qua cửa. Đã vứt bỏ con mình thì không có phụ thân cũng chẳng lạ gì.
Trần phu tử sống ngần ấy năm, một đời dạy học, uốn nắn biết bao nhiêu người, vậy mà lại không dạy nổi chính đứa con của mình. Ông cảm thấy hổ thẹn. Nhưng ông không sợ sau này không ai lo hậu sự cho mình - sống còn chẳng sợ, chết thì sợ gì. Huống hồ, ông còn có Bảo ca nhi. Cậu bé là một đứa trẻ ngoan, ông sẽ nuôi dạy nó nên người.