Chớp mắt đã đến ngày Vu thị đi làm. Mới giờ Mão một khắc (khoảng hơn 5 giờ sáng), Tần Dung đã thức dậy. Vu thị đến giờ Thìn (7-9 giờ sáng) mới phải ra khỏi nhà, nàng muốn dậy sớm chuẩn bị bữa sáng để nương có thể ngủ thêm một lát.
Nàng nhóm lò, bắc nồi đất nấu cháo trắng. Sau đó lấy một cái tô lớn, cho men nở từ trong không gian ra, đập vào hai quả trứng gà, thêm chút muối, khuấy đều rồi cho nước ấm vào nhào bột.
Nhào xong, nàng để bột nghỉ, tranh thủ thời gian đi rửa mặt.
Khi quay lại, bột đã nở vừa tới. Nàng nhào lại để đẩy hết bọt khí, cán mỏng, cắt thành từng dải dài, rồi ép hai dải vào nhau, quết thêm một lớp dầu. Đúng lúc ấy, trong phòng Vu thị vang lên tiếng động. Tần Dung múc cháo ra bàn, bắc chảo dầu lên bếp lò, bắt đầu chiên quẩy.
Vu thị bước ra, thấy nữ nhi đã dậy từ sớm, không khỏi ngạc nhiên: "A Dung, sao con dậy sớm thế?"
"Con nấu bữa sáng cho nương. Ngày đầu đi làm phải ăn cho no mới có sức chứ ạ." Tần Dung cười tít mắt.
Một dòng ấm áp chảy qua tim Vu thị, khóe mắt bà khẽ cay. Đứa lớn này tuy ít nói, nhưng lúc nào cũng hiếu thuận, hiểu chuyện.
"Ừ, nương ra ngay đây." Vu thị dịu dàng đáp, rồi vội vã vào rửa mặt.
Tranh thủ lúc ấy, Tần Dung múc thêm một bát dưa muối từ trong hũ sành. Cháo trắng còn bốc khói, bánh quẩy chiên vàng ruộm, dưa muối giòn rụm - một bữa sáng tuy đạm bạc nhưng ấm cúng đã sẵn sàng.
"Ôi chao, con còn làm cả bánh quẩy nữa sao?" Vu thị ngạc nhiên reo lên. Bà vốn rất thích món bánh chiên này. Ngày còn chưa xuất giá, phụ thân thường mua cho bà ăn. Từ lúc về làm dâu nhà họ Tần, chịu cảnh làm lụng như trâu ngựa, lại bị mẹ chồng chèn ép, bà chưa từng được nếm lại hương vị ấy.
Tần Dung gật đầu: "Vâng, nương nếm thử xem có ngon không? Nếu tay nghề con ổn, sau này biết đâu con có thể mở sạp bán bánh."
Vu thị hít hà mùi thơm, không nén nổi sự thèm thuồng, liền gắp một chiếc lên cắn thử. Chao ôi, ngon tuyệt! Vỏ bánh giòn rụm, bên trong lại dai mềm, ăn vào một miếng mà cả người như bừng tỉnh, khoan khoái lạ thường.
"Ngon lắm A Dung à! Ngon thật đấy!" Vu thị vừa ăn vừa tấm tắc khen, chẳng mấy chốc đã ăn hết một chiếc.
"Nương đừng chỉ ăn bánh, húp thêm miếng cháo cho đỡ khô." Tần Dung mỉm cười nhắc nhở.
"Ừ ừ, nương biết rồi. Tay nghề của con đúng là không chê vào đâu được." Vu thị húp một thìa cháo trắng. Vị ngọt thanh của cháo gạo quyện cùng vị béo giòn của bánh quẩy càng làm nổi bật hương vị của nhau.
Bữa sáng ngon miệng khiến tinh thần Vu thị phấn chấn hẳn, bà bước ra khỏi cửa, chân nhẹ như đạp lên ánh nắng ban mai, thong thả đi làm. ...