Trên đường về, Tần Dung vừa đi vừa tính toán cẩn thận. Hôm nay thu được tổng cộng một trăm bốn mươi lăm văn, lãi chừng tám mươi văn. Mua thịt hết ba mươi hai văn, rau tám văn, ốc mười văn, chưa gì đã tiêu quá nửa số tiền lời.
Nhưng nghĩ lại, kiếm tiền cũng là để tiêu. Ngày mai làm thêm cá viên và bánh hoa bí đỏ, chắc chắn sẽ bán được nhiều hơn.
Hiện giờ mọi việc trong nhà đều do một tay Tần Dung lo toan. Ngoài tám trăm văn vốn ban đầu, Vu thị còn đưa nàng thêm một trăm văn để chi tiêu hàng ngày, không đủ thì xin thêm.
Lúc này, ngoài hai lượng bạc bán nhẫn, trong tay Tần Dung còn năm trăm năm mươi văn từ số tiền Vu thị đưa. Tiền mua thức ăn hôm nay cũng được trừ từ khoản ấy.
Về đến nhà, Tần Dung vừa tính toán xong, đẩy cửa sân ra đã thấy Vu Tiểu Sơn đang dọn dẹp sân vườn. Trong sân vẫn còn một khoảnh đất trống, nàng từng nhắc qua muốn trồng ít rau, không ngờ Tiểu Sơn đến chơi cũng không chịu ngồi yên.
"Tiểu Sơn, lát nữa đệ giúp tỷ quết thịt cá nhé, tỷ đi nấu cơm trước."
"Vâng."
Hôm nay là ngày đầu tiên sạp đồ ăn vặt khai trương, dù thế nào cũng phải ăn một bữa thật ngon. Giờ đã có lý do chính đáng, Tần Dung có thể lấy gạo trong không gian ra dùng.
Nàng nhanh tay vo gạo rồi bắc nồi đồ xôi. Sau đó lấy một miếng thịt ra thái nhỏ, phần còn lại treo xuống giếng để dành tối ăn tiếp.
Thái xong, nàng cho thịt vào nồi, thêm ít rượu nấu ăn, thái vài lát gừng bỏ vào. Khi bọt trắng nổi lên, nàng vớt thịt ra, rửa sạch lại bằng nước lạnh.
Rửa sạch nồi, Tần Dung cho dầu vào phi gia vị. Những hương liệu nàng dùng đều lấy từ trong không gian, đủ loại thơm lừng. Khi nước hàng và gia vị chuyển màu, nàng bắt đầu cho thịt vào. Khoảnh khắc thịt chạm đáy nồi, tiếng "xèo xèo" vang lên, hơi nóng bốc nghi ngút.
Đợi thịt hơi sém vàng, mùi thơm lan tỏa khắp nơi, Tần Dung mới đổ thêm xì dầu và nước ấm, vặn lửa lớn đun sôi rồi hạ nhỏ liu riu để hầm.
Làm thịt kho tàu cần thời gian, tranh thủ lúc chờ thịt nhừ, Tần Dung nhanh tay xào một đĩa măng tây và một đĩa rau cải.
Lúc này, mùi thịt thơm đã lan khắp sân, thậm chí còn bay sang cả nhà hàng xóm. Mùi thơm nồng nàn, đậm đà đến mức khiến người ta không thể làm ngơ. Vu Tiểu Sơn đang xới đất ngoài sân mà hồn vía đã bay theo mùi thịt mất rồi.
Thơm quá đi mất!
Trong nhà chính, Tần Duyệt và Tần Di cũng nuốt nước miếng ừng ực, tay đang đan dây kết cũng phải dừng lại.
Sân bên cạnh là nhà Trần phu tử - người dạy ở thư viện. Cháu trai nhỏ của ông bị mùi thơm hành hạ đến mức đứng ngồi không yên, may mà được Trần sư mẫu giữ lại. Chứ nếu chạy sang xin ăn thật thì còn gì là thể diện nữa!
Khi nước trong nồi cạn bớt, một bát thịt kho tàu thơm lừng đã ra lò. Món thịt có màu sắc bắt mắt, mùi thơm nức mũi. Tần Dung nếm thử một miếng, không nhịn được khẽ nheo mắt lại. Có lẽ lợn thời xưa toàn được nuôi bằng cỏ cây, cùng một cách nấu nhưng mùi vị lại ngon hơn thịt thời hiện đại rất nhiều.
"Tiểu Sơn, A Duyệt, A Di, ăn cơm thôi!"
Tiếng gọi vừa dứt, mấy người kia đã lật đật đứng ngay trước cửa bếp.
"Hôm nay có Tiểu Sơn, đệ bưng thức ăn lên nhà chính đi." Tần Dung dặn dò.
"Vâng ạ!"
Tần Dung xới cho mỗi người một bát cơm trắng đầy, lại chan thêm một thìa nước thịt. Cơm trắng tinh hòa với nước thịt sánh nâu, nhìn thôi cũng khiến bụng réo lên vì đói.
Tần Duyệt và Tần Di thì coi như được mở rộng tầm mắt, còn Vu Tiểu Sơn thì ngơ ngẩn nhìn, cậu bé chưa từng biết thịt lại có thể thơm đến thế, lại còn đẹp mắt đến vậy.
Chờ Tần Dung gắp đũa đầu tiên, mọi người mới bắt đầu cúi đầu ăn. Vu Tiểu Sơn tuy đã cố nhớ lời dặn của thím Vu, nhưng vẫn không kìm được...
Thịt kho tàu thực sự ngon quá đỗi, mềm thơm, béo mà không ngấy, ăn một miếng rồi lại muốn ăn thêm.
Vu Tiểu Sơn lưỡng lự hồi lâu, cuối cùng cũng đưa tay gắp một miếng măng tây. Không ngờ măng tây cũng ngon tuyệt, giòn giòn, ngọt thanh. Ăn một miếng thịt kho, rồi thêm một miếng măng tây, cảm giác như bay bổng lên mây.