Tần Dung đặt một phiến đá mỏng lên lò than. Ở thời đại này không mua được chảo chống dính, nàng đành nhờ cữu phụ Vu tìm giúp một phiến đá ven sông.
Đợi đá nóng, nàng đổ dầu lên, chiên lại quẩy đã làm sẵn, sau đó thêm dầu rồi trải vỏ bánh xuân lên mặt đá, đập một quả trứng gà lên, dùng đũa dàn đều. Lớp trứng vàng óng quyện đều trên nền bánh trắng nõn.
Động tác của Tần Dung nhanh nhẹn, thêm quẩy, phết tương ngọt, tương ớt, rồi gập đôi vỏ bánh lại, dùng xẻng ép cho phẳng. Lật qua lật lại vài lần, món hành bao quẩy thơm phức đã hoàn thành.
Tần Dung không thích ăn hành nên không cho vào. Nàng làm liền tay hơn hai mươi cái, gói mười cái bằng giấy dầu bỏ vào gùi, phần còn lại ủ trong nồi, đậy kín nắp.
Chuẩn bị lên núi, Tần Dung ghé tiệm tạp hóa mua một túi nước. Sau khi đổ đầy nước nóng vào, mọi thứ đã sẵn sàng.
Lúc này trời còn tờ mờ sáng, Tần Dung đeo gùi ra bến tàu. Vu Tiểu Sơn và Vu Đại Sơn đã đứng chờ sẵn: "A Dung, chúng ta đi thôi." Hai huynh đệ dẫn nàng lên xe bò. Đường đi hơi xa, họ định đi xe bò đến dưới chân núi hoang. Ở đó có một quán trà, người qua lại đông nên xe lừa, xe bò thường dừng chân nghỉ.
Sau khi hẹn giờ quay lại với phu xe, Tần Dung cùng hai huynh đệ Vu Đại Sơn tiến vào núi hoang.
"Đây là bữa sáng muội làm, cả hai nếm thử xem." Đến chân núi, Tần Dung chia hành bao quẩy cho hai người.
Vu Tiểu Sơn từ lúc còn ngồi trên xe bò đã ngửi thấy mùi thơm từ gùi của Tần Dung, chỉ là ngại không dám hỏi. Giờ được ăn, cậu bé cắn một miếng lớn. Vị trứng gà thơm ngậy, tương đậm đà lan tỏa khắp miệng, mùi thơm còn vương lại nơi đầu lưỡi. Cậu không kìm được, lại cắn thêm miếng nữa mới cảm nhận được độ dai giòn của quẩy: "Thơm quá đi, tỷ, món này gọi là gì thế?"
"Đây là hành bao quẩy." Tần Dung cười tít mắt.
Vu Đại Sơn ít tiếp xúc với Tần Dung, lại có phần dè dặt, nhưng chỉ vừa cắn miếng đầu tiên, sự câu nệ đã tan biến. Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: món này ngon quá chừng!
Ba người ăn chút đồ dưới chân núi, nghỉ ngơi chốc lát rồi bắt đầu leo vào rừng.
Khi họ đến được khu rừng trúc hoang thì trời đã sáng hẳn.
Vu Đại Sơn và Vu Tiểu Sơn đặt gùi xuống, cầm lấy dụng cụ chuẩn bị đào măng. Tần Dung thì đi loanh quanh gần rừng trúc, thấy ở đó mọc khá nhiều rau tề thái và rau mã lan đầu.
Rau mã lan đầu đã bắt đầu già, còn rau tề thái thì vẫn non mơn mởn. Tần Dung ngồi xuống, lúi húi đào từng bụi rau dại. Đào hết một khoảnh, nàng lại đi sang hướng khác, thấy trên mặt đất lác đác mọc khá nhiều nấm. Vừa đi nàng vừa nhặt, chẳng mấy chốc đã đầy một gùi nhỏ.
Tần Dung không ngờ giữa núi hoang lại có nhiều nấm đến thế. Nấm đem phơi khô rồi nghiền thành bột cũng là một loại gia vị tuyệt vời.
Thậm chí, nàng còn phát hiện một vạt cây hương xuân mọc dại. Hương xuân là thứ nguyên liệu quý, có thể trộn đậu phụ, xào trứng gà, làm nộm hay bánh cuốn, đều thơm ngon khó cưỡng. Có thể muối, có thể xào, món nào cũng hấp dẫn.
Hái hương xuân hơi tốn thời gian. Vừa xếp gọn số hương xuân hái được vào gùi thì Vu Tiểu Sơn tìm tới báo: "Tỷ, bọn đệ đào cũng gần xong rồi."
"Được, vậy chúng ta về thôi."