Chương 42: Canh ngân nhĩ lê tuyết - 2 (1)

Nhật Ký Nuôi Gia Đình Của Tiểu Trù Nương Khéo Tay

undefined 27-03-2026 01:37:18

Vương ma ma khi ấy còn thoáng chút chột dạ, nhưng vừa nghe Tần Dung nói đến hai chữ "báo quan", lập tức ưỡn thẳng lưng, vỗ ngực lớn tiếng: "Kiện đi, ngươi cứ việc kiện! Ta đây chính là vú nuôi của huyện lệnh đấy!" Khóe mắt Tần Dung liếc qua vị phu nhân, thấy nàng ấy nhíu chặt mày, vẻ mặt càng thêm không hài lòng. Trong lòng nàng đã hiểu rõ, liền mỉm cười nói: "Thiên tử phạm pháp cũng như thứ dân. Bà dù là vú nuôi của huyện lệnh, thì việc vu khống bịa đặt, gây chuyện thị phi cũng vẫn là có tội. Vương huyện lệnh xưa nay là vị quan thanh liêm, bà làm hỏng thanh danh của ngài ấy như vậy, đúng là chẳng biết chừng mực. Người bà chọc vào e rằng không phải là ta đâu." Vương ma ma vốn ít học, đầu óc quê mùa, chẳng hiểu được hàm ý trong lời Tần Dung, chỉ khinh khỉnh đáp: "Ngươi đúng là đồ dân đen lắm lời!" Cuối cùng, phu nhân huyện lệnh cũng không nhịn được nữa, quát lớn: "Câm miệng!" Vương ma ma hoàn toàn không ngờ phu nhân lại thẳng thừng không nể mặt mình đến vậy. Bà ta vội vàng nói: "Phu nhân, đây chỉ là một kẻ hèn mọn, xin người đừng nghe nó nói bậy. Lão nô là vú nuôi của lão gia, dù thế nào cũng không bao giờ làm hại đến lão gia được." Phu nhân huyện lệnh nghiêm mặt, lạnh lùng nhìn Vương ma ma nói: "Vương ma ma, ta nể tình bà từng cho phu quân ta bú mớm, trước nay vẫn luôn đối đãi tử tế với bà. Nhưng đó không phải cái cớ để bà làm càn như hôm nay. Bà từng nuôi phu quân ta, nhà họ Vương ta cũng đã trả tiền công rồi. Có một số chuyện, bà nên tự hỏi lại mình, có phải tay đã vươn quá dài, lòng tham đã quá lớn hay không?" Vương ma ma vội vã phân trần: "Phu nhân, người thật sự hiểu lầm lão nô rồi. Tấm lòng này của lão nô đều là vì nhà họ Vương cả mà. Nhớ năm xưa..." Vương ma ma đã sống trong phủ họ Vương mấy chục năm, đây là lần đầu tiên bị vị kế thất phu nhân mới cưới về đánh thẳng vào mặt giữa chốn đông người, trong lòng tức tối, bắt đầu giở thói ăn vạ. Phu nhân lạnh lùng ngắt lời: "Bà câm miệng ngay! Sao? Phải để ta đánh cho một bạt tai giữa phố bà mới chịu ngậm miệng, không lôi cái chuyện từng là vú nuôi của phu quân ta ra nữa à? Còn làm loạn nữa, ta sẽ không khách sáo đâu." Nghe vậy, Vương ma ma cuối cùng cũng im bặt, không dám nói thêm lời nào. Thấy bà ta đã chịu ngậm miệng, phu nhân mới nở nụ cười nhẹ, quay sang nói với Tần Dung: "Thời ca nhi nhà ta từ nhỏ đã kén ăn, rất ít khi chịu ăn đồ bên ngoài. Tiểu nương tử có thể làm cho ta một phần món này không? Hồi ta còn chưa xuất giá, cũng rất thích mấy món ăn vặt như thế này." Vừa nói, phu nhân vừa khẽ ra hiệu cho Tử Quyên đưa phần tiền còn thiếu. Nhận bạc xong, Tần Dung mỉm cười đáp: "Được ạ, ta làm ngay cho phu nhân." Động tác của Tần Dung vừa nhanh nhẹn vừa khéo léo, khiến phu nhân chăm chú dõi theo từng bước: tráng vỏ bánh xuân, đập trứng gà, phết tương, ép quẩy... Nhìn một hồi, nàng chợt nhận ra bụng mình bắt đầu đói. Thời ca nhi cũng không rời mắt khỏi những động tác ấy, cậu bé âm thầm nuốt nước miếng - hành bao quẩy lúc nãy thật sự quá ngon... Phu nhân dường như cảm nhận được, nàng mỉm cười nói: "Tiểu nương tử, làm thêm một cái hành bao quẩy nữa nhé." Tần Dung ngẩng đầu, cười nhẹ gật đầu đồng ý. Đây là lần đầu tiên phu nhân ăn món hành bao quẩy, hương vị khiến nàng như bừng tỉnh. Nàng nhìn Thời ca nhi, khẽ cười nói: "Thời ca nhi, chúng ta cùng nhau ăn hành bao quẩy, con có muốn nói cho nương biết vì sao con lại bỏ nhà đi không?" Nụ cười trên mặt Thời ca nhi bỗng tắt ngấm. Cậu bé lặng lẽ đặt chiếc hành bao quẩy xuống, quay đầu đi nơi khác. Phu nhân thở dài trong lòng, cảm thấy bất lực. Thời ca nhi không phải con ruột của nàng, mà là con trai cố thê của phu quân nàng. Sanh mẫu của cậu bé yếu ớt, qua đời không lâu sau khi sinh cậu. Nàng vừa gả vào nhà họ Vương chưa bao lâu thì phu quân đã đón Thời ca nhi về. Nhưng nhà bên phu quân không tin tưởng nàng, chẳng bao lâu sau đã chỉ định Vương ma ma đến trông nom cậu bé.