Mưa xuân dai dẳng suốt ba ngày liền, đến chiều ngày thứ ba trời mới hửng nắng. Ngày mai hẳn sẽ là một ngày đẹp trời.
Tần Dung dặn dò Tần Duyệt một câu, rồi vội vàng đeo gùi ra bến tàu.
Sau ba ngày mưa, chắc chắn ở bến tàu sẽ có không ít người mang cá ra bán.
Tần Dung đi một vòng quanh bến, chẳng mấy chốc đã chọn được mấy con cá tươi, rồi nhờ người ta mang thẳng về nhà.
Sau đó, nàng lại đeo gùi đi ra chợ Tây. Trời vừa hửng nắng, chợ Tây đã tấp nập người bày hàng bán.
Lúc này bí đỏ đã hết mùa, Tần Dung nghĩ chắc phải đổi món khác để bán. Trà sữa đào chỉ phù hợp bán vào những phiên chợ lớn, còn ngày thường thì món ốc xào tía tô là lựa chọn không tồi.
Tần Dung đi dạo một lúc lâu mới thấy một người nông dân ngồi trong góc, trước mặt là một thùng ốc đồng.
Nàng ngồi xổm xuống, vớt một nắm ốc lên xem rồi hỏi: "Đại ca, ốc này tươi đấy, bán thế nào?"
Người nông dân không ngờ lại có người mua ốc đồng, liền hỏi lại: "Tiểu nương tử định lấy bao nhiêu?"
"Nếu lấy hết, huynh có bớt chút nào không?"
Người nông dân ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Cả thùng to này, bốn mươi văn được chứ?"
Lần này lượng ốc nhiều hơn hẳn lần trước, Tần Dung thấy giá cả hợp lý nên đồng ý, rồi nhờ người nông dân mang ốc đến tận nhà.
Khi định đứng dậy, Tần Dung chợt nhìn thấy một thùng cá tạp nhỏ đặt trước mặt người nông dân, liền hỏi: "Chỗ cá tạp nhỏ này giá bao nhiêu vậy?"
"Ba văn tiền một cân, tiểu nương tử thấy được không?"
"Được, ta lấy hết. Phiền huynh mang giúp ta đến nhà Vu thị ở ngõ Lưu Thủy." Ngày mai không bán bánh hoa bí đỏ nữa, sẽ đổi sang ốc xào tía tô và cá khô rang muối tiêu!
Trên đường về, Tần Dung ghé qua sạp hoành thánh, giao hai hũ bột tôm đã làm xong cho bà lão, nhận lấy một trăm tám mươi văn tiền, lòng đầy phấn khởi.
Khi đi ngang đầu ngõ, Bạch Phúc trông thấy Tần Dung, liền cười hỏi: "Tần tiểu nương tử, ngày mai có dọn hàng không? Sâu rượu trong bụng ta sắp chui ra rồi đây."
"Có ạ, Bạch đại thúc. Ngày mai còn có món mới nữa kia."
"Vậy nhớ để phần cho ta mấy bát trà sữa đào nhé, lão gia nhà ta cũng thèm lắm rồi."
"Bạch đại thúc, thức uống ấy chỉ bán vào phiên chợ lớn thôi ạ. Sữa bò đắt, ngày thường e rằng khó bán." Tần Dung đáp.
"Nếu ta đặt nguyên một thùng thì sao, có bán không?" Bạch Phúc hỏi tiếp.
"Trà sữa đào người lớn tuổi uống nhiều không tốt đâu ạ." Một thùng là mấy chục bát, không thể uống nhiều như vậy được.
"Không sao, lão gia nhà ta ở trấn Lê Hoa cũng có nhiều người quen, chia cho vài nhà là hết ngay."
Tần Dung suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy cũng được, hôm nay e là không kịp, để mai ta dọn hàng xong sẽ về làm. Khi nào xong, đại thúc sang lấy là được."
Bạch Phúc nghe vậy liền lấy ra ba tiền bạc đưa cho nàng: "Tần tiểu nương tử, chỗ này đủ không?"
"Thừa rồi ạ, để ta trả lại tiền thừa."
"Không cần đâu, tiểu nương tử cứ để phần cho ta vài món mới. Nếu có ốc xào tía tô thì cũng để lại một ít. Tiền thừa không cần trả." Bạch Phúc cười nói.
"Vâng ạ!" Tần Dung cũng không khách sáo, nhận lấy bạc rồi chào tạm biệt.
Khi Tần Dung về tới nhà, Vu Tiểu Sơn đã cùng Tần Duyệt làm cá xong từ lúc nào. Nàng nói: "Tỷ mua ít cá con về, mai chúng ta bán món mới."
"Đại tỷ, mai muội có cần đi cùng không ạ?" Tần Duyệt ngẩng đầu hỏi.
"Không cần đâu, chỉ mình tỷ với Tiểu Sơn là đủ rồi."
Tần Dung đặt gùi xuống, đeo tạp dề rồi bắt tay vào sơ chế cá. Những con cá nhỏ chỉ dài bằng ngón tay, chỉ cần bỏ nội tạng là được.
Một chậu cá nhỏ mà chỉ riêng việc làm sạch nội tạng cũng mất gần nửa canh giờ. Sau đó rửa sạch lại bằng nước, rồi ướp với muối và xì dầu đã pha sẵn, để cho ráo nước.
Dầu trong chảo vừa nóng, nàng thả cá vào chiên. Khi lớp da cá chuyển sang màu vàng ruộm, nàng vớt ra để ráo dầu. Trán Tần Dung đã lấm tấm mồ hôi, nàng đưa tay quệt nhanh rồi tiếp tục cho tỏi, gừng, hành và ớt đã băm nhỏ vào dầu thừa để phi thơm, sau đó đổ cá khô đã chiên vào đảo đều.