Từng miếng từng miếng, cậu bé ăn rất nhanh, chẳng mấy chốc đã hết sạch chiếc hành bao quẩy.
"Ngon quá!" Cậu bé liếm khóe miệng, ánh mắt vẫn còn lưu luyến.
Tần Dung mỉm cười nói: "Tiểu công tử, đồ ăn ngon có thể khiến người ta thấy vui vẻ đấy!"
Cậu bé lặng lẽ đứng dậy, chắp tay hành lễ với Tần Dung như người lớn: "Đa tạ tỷ tỷ, hành bao quẩy rất ngon."
Tần Dung còn định nói thêm thì đã thấy mấy vị bà bà và nha hoàn hối hả chạy tới. Một bà đi đầu vừa thấy cậu bé liền lớn tiếng trách: "Thiếu gia, sao người lại chạy loạn thế này? Có biết bọn ta tìm người khắp nơi bao lâu rồi không? Người thật chẳng biết điều gì cả!"
Cậu bé cúi đầu không nói, hai tay vô thức siết chặt.
Thấy trên tay cậu còn dính vụn bánh, bà già kia liền sa sầm nét mặt, nghiêm giọng: "Thiếu gia, ta là vú nuôi của cha người, người phải nghe lời ta. Mấy thứ này đều là đồ ăn tầm thường, không xứng với thân phận, sau này đừng ăn nữa."
Vị tiểu thiếu gia ban nãy vẫn im lặng, lúc này bỗng ngẩng đầu lên: "Vương ma ma, bà không được vô lễ như vậy."
Dường như từ trước đến nay cậu chưa từng cãi lời Vương ma ma trước mặt mọi người, nên bà ta thoáng sững lại, rồi cười nhạt nói: "Tiểu thiếu gia, ta là vú nuôi của cha người, lẽ nào lại hại người? Ta chỉ nói sự thật. Người còn nhỏ, dễ bị lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ, nhưng ta thì không dễ bị lừa đâu."
Tiểu thiếu gia càng lúc càng mất kiên nhẫn, cậu bé chỉ tay vào Vương ma ma, nghiêm giọng: "Bà im miệng!"
Lần này, không chỉ Vương ma ma mà cả đám nha hoàn đi theo cũng kinh ngạc đến trợn mắt. Từ trước đến nay, họ chưa từng thấy tiểu thiếu gia nổi giận như vậy, ai nấy đều đứng ngây ra nhìn nhau.
Thấy Vương ma ma không dám nói thêm lời nào, tiểu thiếu gia lại chắp tay xin lỗi Tần Dung: "Xin lỗi tỷ tỷ, người hầu trong nhà vô lễ."
Dáng vẻ cậu bé nhỏ xíu mà hành lễ nghiêm trang như người lớn khiến Tần Dung càng thêm yêu mến, dịu dàng nói: "Không sao đâu, không phải lỗi của ngươi."
Chưa kịp nói thêm, một phụ nhân ăn mặc sang trọng, dung mạo đoan trang vội vã bước tới: "Thời ca nhi, sao con lại tự ý ra khỏi phủ? Nếu chẳng may bị kẻ xấu bắt đi, con bảo nương biết làm sao?"
Tiểu thiếu gia thấy nương lo lắng, nhưng lại cố chấp quay mặt đi.
Vương ma ma lúc này lại vội vàng nịnh bợ: "Phu nhân, tiểu thiếu gia chỉ là nhất thời không hiểu chuyện thôi."
Vị phu nhân khẽ nhíu mày, dường như có phần không hài lòng, nhưng cuối cùng cũng không trách mắng gì. Bà thở dài, nhẹ giọng hỏi: "Thời ca nhi, rốt cuộc có chuyện gì? Con nói cho nương biết được không?"
Cậu bé ngước nhìn nương của mình một lúc, rồi cúi đầu, lí nhí nói: "Nương, con ăn hành bao quẩy... mà chưa trả tiền."
Nghe vậy, vị phu nhân quay sang dặn nha hoàn bên cạnh: "Tử Quyên, trả tiền đi."
"Vâng, thưa phu nhân."
Lúc này, Vương ma ma lại chen vào: "Phu nhân, món hành bao quẩy kia không biết có sạch sẽ không, lão nô sợ thiếu gia ăn vào đau bụng."
Tần Dung đứng bên cạnh đã xem đủ trò, thấy Vương ma ma này thật quá quắt, liền nói: "Bà già này kỳ thật đấy. Khi phu nhân nhà bà chưa tới, bà cứ một mực mắng mỏ thiếu gia nhà mình. Giờ phu nhân đến rồi, bà lại quay ra nịnh nọt. Phu nhân nhà bà hiểu chuyện như thế, sao bà còn dám mặt dày mà vu vạ lung tung? Nếu bà còn bịa đặt gây sự, ta có thể đi báo quan đấy!"