Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:39
"Xuân Hi, ngươi đến chỗ Tham quân của cung Thượng Hoa truyền lời của ta, bảo dẫn theo một đội hộ vệ, lập tức lục soát nơi ở của Tiết Quý."
Nàng vừa dứt lời, đừng nói là Hoa ma ma mà đến cả Xuân Hi cũng kinh ngạc đến ngẩn người.
Ai mà không biết, tuy thân phận Điện hạ tôn quý nhưng tính tình lại quá đỗi khoan dung. Dù trong cung có người phạm lỗi, phần lớn đều nhẹ nhàng bỏ qua, chưa từng thấy nàng quyết đoán như vậy.
Sau khi Xuân Hi rời đi, Hoa ma ma còn định lên tiếng nhưng bị Tạ Linh Du giơ tay ngăn lại.
Nàng nhìn Hoa ma ma: "Ma ma không cần nói nữa. Ta đã phái người đi tra là vì ta không muốn người tốt bị oan uổng."
"Cũng sẽ không tha cho kẻ ác."
Sắc mặt Hoa ma ma lập tức thay đổi.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, Xuân Hi đã trở về bẩm báo, lính canh đã khám xét xong nơi ở của Tiết Quý và dẫn người về cùng.
Lúc đó Tạ Linh Du vừa dùng xong bữa sáng, nàng thản nhiên đứng dậy, sai người dọn ghế ra hành lang ngoài điện.
Tạ Linh Du bước ra, nhìn thấy người đang quỳ dưới sân.
Tham quân bước lên: "Điện hạ, đây là sổ sách tìm được trong phòng Tiết Quý, kính xin Điện hạ xem qua."
Tạ Linh Du đưa tay nhận lấy, ngón tay thon dài tùy ý lật vài trang.
Cho đến khi nàng khẽ bật cười: "Gan cũng lớn thật đấy."
Tạ Linh Du tức giận đến mức bật cười. Giờ nàng đã rõ cung Thượng Hoa trong tay mình chẳng khác nào cái rổ rách, lỗ chỗ khắp nơi.
Sổ sách ghi chép đầy đủ chứng cứ Tiết Quý tham ô. Từ dược liệu đến vải vóc, từ đồ sứ gia dụng đến trà bánh gia vị, không có gì là ông ta không nhúng tay vào.
"Điện hạ, tiểu nhân bị oan, tiểu nhân không biết sao những thứ này lại xuất hiện trong phòng mình." Tiết Quý vẫn cứng miệng, đột ngột ngẩng đầu chỉ vào Nguyệt Đào: "Nhất định là do con tiện tỳ này dụ dỗ không thành nên mới vu oan cho tiểu nhân."
Lúc này, Hoa ma ma cũng lập tức chen vào: "Cô nương, xưa nay Tiết quản sự trung thành tận tụy, người tuyệt đối không thể oan cho người trung như thế. Nếu làm vậy, chẳng phải để người ngoài dị nghị cô nương không phân rõ phải trái, đến lúc đó sẽ làm tổn hại thanh danh của người."
Người ta nói "tớ lớn lấn chủ", nay nàng thật sự đã được mở rộng tầm mắt.
Tạ Linh Du chợt thấy nực cười.
Kiếp trước nàng rơi vào kết cục thê thảm kia, giờ nghĩ lại, cũng không thể hoàn toàn trách người khác được.
Chính bản thân nàng là kẻ hồ đồ, chỉ mong giữ lấy tiếng tốt, sợ người ta nói ngôi vị mình ngồi không chính đáng. Cũng chính vì thế, nàng mới bị kẻ như Hoa ma ma nắm thóp tâm tư.
Nàng không hiểu rằng chỉ cần nàng là nữ nhân thì lời đàm tiếu sẽ không bao giờ biến mất.
Đã vậy thì thay vì e dè rụt rè, chi bằng khiến người khác phải sợ, không dám hé miệng thêm lần nào.
Tạ Linh Du nắm sổ sách trong tay, khẽ cụp mi mắt.
Hoa ma ma tưởng nàng lại mềm lòng, thầm thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên cô nương này vẫn như cũ, chỉ cần khuyên vài câu là không dám xử nặng.
Thế nhưng bà ta chưa kịp vui mừng thì đã nghe thấy Tạ Linh Du giọng nhàn nhạt nói: "Lôi Tiết Quý ra ngoài đánh ba mươi trượng, sống chết không cần để ý."
Có lẽ vì vẫn còn bệnh trong người, giọng Tạ Linh Du không lớn, nghe vào còn có phần mềm nhẹ. Thế nhưng từng lời từng chữ đó lại chứa sự lạnh lùng quyết đoán như có thể định đoạt sinh tử con người.
Một câu khiến tất cả trong sân chết lặng.
Mới nãy Tiết Quý còn la hét oan ức, giờ nghe xong câu này thì cả người mềm nhũn ngã sụp xuống đất.
Đợi đến lúc ông ta kịp hoàn hồn, tuyệt vọng kêu lên: "Tỷ tỷ, cứu đệ, cứu đệ với."
Người ông ta gọi chính là Hoa ma ma.
Hai người có chút họ hàng, nếu không sao ông ta dám lộng hành trong cung Thượng Hoa như vậy, cái gì cũng dám nhúng tay vào.
Tham quân vốn chẳng màng thân thích, đã nhận lệnh lập tức vẫy tay ra hiệu cho hộ vệ tiến lên, bịt miệng ông ta rồi lôi ra ngoài.
"Cô nương." Lúc này Hoa ma ma thật sự hoảng sợ, định lên tiếng cầu xin.
Tạ Linh Du liếc qua bà ta, ánh mắt vốn ướt át như nước mùa thu, nay lại lạnh như băng tuyết ngàn năm, lãnh đạm mà cao cao tại thượng.
"Ma ma, sai rồi."
Hoa ma ma không hiểu, theo bản năng ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy Tạ Linh Du nhìn thẳng vào mắt bà ta, nói: "Ma ma là người cũ trong Vương phủ, hiểu rõ quy củ lễ nghi. Sao lúc xưng hô với bổn vương, lại chẳng phân rõ tôn ti vậy?"
Bổn vương.
Đây là lần đầu tiên Tạ Linh Du xưng như vậy kể từ khi nàng tỉnh lại.
Từ trước đến nay, Hoa ma ma không bao giờ gọi nàng là Điện hạ, luôn miệng gọi cô nương. Nghe thì có vẻ thân mật, thực ra chỉ là để tỏ vẻ mình khác với người khác, địa vị hơn hẳn.
Nếu thật sự là nhũ mẫu từng chăm sóc Tạ Linh Du từ nhỏ, nàng ắt hẳn sẽ kính trọng và không tính toán.