Chương 29

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:38

Xe ngựa đi dọc đường chính, tiếng ồn ào huyên náo hai bên đường không ngừng truyền vào. Thỉnh thoảng lại có hương thơm nức mũi tràn đến ào ạt. Xuân Hi và Thính Hà ngồi hầu hạ một bên, đưa mắt nhìn nhau rồi bất giác nuốt nước bọt. Các nàng ấy ở cung Thượng Dương đã lâu. Tuy cung điện tráng lệ nhưng thiếu đi hơi thở nhân gian. Cảnh phồn hoa trên đường chính và tiếng rao hàng đầy náo nhiệt thật sự khiến lòng các nàng ấy rung động. Tạ Linh Du, người đáng ra nên xúc động nhất, lại vô cùng trầm tĩnh. Dẫu sao thì nàng bị giam cầm nửa năm, khát khao tự do náo nhiệt hơn ai hết. Nàng lặng lẽ lắng nghe âm thanh ngoài xe. Tiếng rao hàng hết đợt này đến đợt khác, tiếng vó ngựa dồn dập cùng với tiếng trẻ con nô đùa vui vẻ. Bỗng nhiên có một làn hương thơm đặc biệt nồng nàn truyền đến. Tạ Linh Du vốn chẳng để tâm, nào ngờ trong xe lại vang lên tiếng bụng réo. Tạ Linh Du ngẩng đầu nhìn, thấy Thính Hà mặt đỏ bừng đang vội phân bua: "Nô tỳ không đói tí nào." "Vậy là do mùi hương này làm cồn cào ruột gan." Tạ Linh Du nói nghiêm trang. Thính Hà càng nghe càng xấu hổ, cúi gằm mặt không dám ngẩng lên. Tạ Linh Du lúc này đã vén rèm xe, thấy bên đường có một sạp bán cổ lâu tử, bánh chiên vàng giòn rụm rắc đầy mè, nhân bánh là thịt dê, vừa ra lò nên mặt bánh giòn, lớp dầu thơm, cắn một ngụm là nước miếng ứa ra đầy miệng. Tạ Linh Du lập tức cho dừng xe, quay sang bảo Thính Hà: "Đi đi, mua vài cái ăn thử, tiện thể mang hai cái đến xe sau cho Tiêu Lang quân." Thính Hà nghe vậy, mặc kệ xấu hổ, vén váy xuống xe. Khiến cho Xuân Hi phải bụm miệng cười khúc khích. Sạp bánh này buôn bán rất tốt, Thính Hà phải chen lấn hồi lâu mới mua được. Nàng ấy đưa bánh qua cửa sổ cho Xuân Hi trước rồi mới xoay người đi tới chiếc xe ngựa phía sau, đưa phần khác cho Tiêu Yến Hành. Nào ngờ nàng vừa xoay người định quay lại trở về xe ngựa thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng quát lớn. Người đi đường đều né sang hai bên. Thính Hà còn ôm bánh trong tay, định quay lại nhìn xem chuyện gì xảy ra. Xuân Hi thấy thế thì vội la lên: "Thính Hà, cẩn thận." Chỉ thấy vài hộ vệ cưỡi ngựa mở đường, phía sau là một chiếc xe ngựa cực kỳ rộng lớn và lộng lẫy. Hộ vệ đi đầu vội vã ghì cương, xe ngựa phía sau cũng theo đó dừng lại. Cổ lâu tử trong tay Thính Hà rơi xuống đất, nàng ấy đau lòng cúi xuống nhặt. Không ngờ rèm xe đối diện bị vén lên, một nô tỳ ló đầu ra, thấy Thính Hà phía trước, lập tức cao giọng hống hách nói: "Kẻ nào chắn đường, còn không mau tránh ra." Thính Hà vừa nhặt bánh xong, bị quát nạt như vậy lập tức không phục đáp trả: "Là hộ vệ nhà các ngươi phi ngựa va vào ta khiến bánh trong tay ta rơi xuống." Nô tỳ kia liếc mắt đánh giá Thính Hà rồi thản nhiên tung xuống một nắm tiền đồng từ trong xe. "Giờ thì có thể tránh ra rồi chứ." Thính Hà là nô tỳ thân cận bên người Tạ Linh Du, ở cung Thượng Dương cũng là người có mặt mũi được mọi người cung kính, nào từng bị người khinh rẻ như thế lại còn coi nàng như kẻ ăn mày ven đường, tiện tay ném một nắm tiền coi như xong chuyện. Chuyện này khiến Thính Hà tức giận không thôi, lập tức định tiến lên lý luận. Không ngờ hộ vệ cưỡi ngựa phía trước lập tức kéo dây cương, ngựa hí vang khiến Thính Hà sợ hãi lùi lại, xe ngựa kia lập tức nghênh ngang rời đi. Tạ Linh Du ngồi trong xe, nhìn xe đối phương rời đi. Lúc này Hạ Lan Phóng cũng hộ tống Thính Hà trở lại: "Nữ lang, mạt tướng thất trách." "Ngươi nhận ra người trong xe ngựa kia là ai phải không?" Tạ Linh Du hỏi Hạ Lan Phóng trầm mặc. Quả thật y nhận ra cho nên mới chưa ra tay ngay. Tạ Linh Du cũng không để tâm: "Cũng tốt, chúng ta hồi phủ âm thầm, không nên gây chuyện." Đợi khi Thính Hà lên xe, tuy không bị thương nhưng rõ ràng rất tức giận: "Không biết xe ngựa nhà ai mà dám phách lối đến vậy." "Thôi, không bị thương là tốt rồi." Xuân Hi đưa bánh trong tay cho nàng ấy: "Cái của muội rơi xuống đất dính bùn rồi, ăn cái của ta đi." Chuyện ầm ĩ vừa rồi khiến Thính Hà bực dọc mãi không vui. Ngược lại, Tạ Linh Du vẫn im lặng không nói lời nào. Dù giữa đường có một đoạn xen ngang như vậy, đoàn người vẫn kịp về đến Vương phủ Vĩnh Ninh tại phường Thắng Nghiệp trước khi trời tối. Vì đây là phủ của Thân vương nên cửa phủ có thể mở thẳng ra đường lớn. Huống hồ Vĩnh Ninh Vương ngày trước từng được Thánh nhân sủng ái nên Vương phủ rộng lớn nổi tiếng cả Trường An, ước chừng chiếm đến nửa phường. "Cuối cùng cũng về tới nhà rồi." Trong lòng Xuân Hi không khỏi phấn chấn. Mấy năm nay không chỉ Tạ Linh Du ở mãi trong cung Thượng Dương mà các nàng cũng theo hầu, xa cách cha mẹ, ngoài mấy bức thư từ thưa thớt thì cũng đã lâu chưa được gặp mặt họ.