Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:39
Cuối thu, tiết trời dần thêm hiu hắt, sắc tàn lặng lẽ lan tràn. Đêm qua, một trận mưa lớn đổ xuống, cả thành Trường An giờ vẫn còn phủ trong lớp sương ẩm chưa kịp tan.
Trong một viện chật hẹp, tường vách cũ nát, mặt đất ngổn ngang lá khô úa vàng, chẳng ai buồn quét dọn.
Dưới hiên, hai nha hoàn trẻ tuổi thản nhiên ngồi tán gẫu, chẳng hề để tâm đến cảnh tượng đìu hiu quanh mình.
"Nghe nói loạn quân bị đánh cho đại bại ở quận Hà Gian, không biết lần này Thánh nhân sẽ ban thưởng gì cho đại nhân Tiêu Yến Hành nữa. Nếu không nhờ Tiêu đại nhân, chỉ e đám phản loạn ấy đã đánh tới Trường An từ lâu rồi, nghĩ mà rợn cả người."
Tiểu tỳ búi tóc đôi, hai tay chống cằm, ánh mắt đầy mơ màng.
Nha hoàn bên cạnh mặc cùng một kiểu áo xanh ngọc, tay cầm chổi quét, nhướn mày trêu chọc:
"Nghe đâu đến giờ Tiêu đại nhân vẫn chưa thành thân, ngươi không định xin tới phủ người ta làm nô sao?"
Tiểu cô nương kia lập tức bĩu môi phản bác: "Thánh nhân sủng ái Tiêu đại nhân như vậy, đợi người trở về Trường An ắt sẽ được ban nhà, ban người hầu. Chúng ta chưa chắc đã không có cơ hội. Chiêu Dương công chúa sắp thành thân với phò mã, Thánh nhân còn ban thưởng cả trăm nô tài..."
Chưa dứt lời, đã thấy nha hoàn đối diện vội vàng quăng chổi, nhào tới bịt miệng nàng ấy.
"Ngươi không muốn sống nữa à?"
Nàng ta liếc vội về phía gian phòng phía sau, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác đầy cảnh cáo.
Lúc này, tiểu cô nương kia mới sực nhớ ra, lập tức co rúm người lại, không dám nói thêm nửa lời.
Sao hai nha hoàn kia lại đột nhiên im bặt mất rồi?
Trong phòng, nữ tử nằm trên giường khẽ mở mắt, thầm tiếc nuối nghĩ.
Tạ Linh Du vốn tỉnh giấc do bị rét. Lúc nàng tỉnh dậy, trong phòng trống không, chẳng một bóng người.
Chỉ có hai tiểu nha hoàn bên ngoài vẫn đang ríu rít trò chuyện.
Từ ngày tân quân lên ngôi, nàng đã bị giam lỏng ở nơi đây tròn năm tháng.
Đã lâu lắm rồi nàng không còn hay biết gì về thế sự bên ngoài. Bởi vậy, những lời tầm phào của hai tiểu nha hoàn kia lại hoá thành thứ âm thanh xa lạ mà thân quen. Vừa mới mẻ, vừa như vọng lại từ một thế giới quá đỗi xa xăm.
Đến mức nàng chẳng nỡ lên tiếng quát mắng, chỉ muốn để mặc cho chúng nói mãi như thế.
Qua một hồi, Tạ Linh Du mới từ từ vén tấm chăn mỏng, tay chống mép giường, dường như dồn hết sức lực mới có thể ngồi dậy được.
Từng lọn tóc dài xõa xuống trước ngực, phủ lên lớp trung y trắng toát. Phần đuôi tóc đã khô xơ, vàng xỉn, chẳng còn chút bóng mượt nào của năm xưa khi nàng vẫn còn sống trong nhung lụa, được người nâng niu như báu vật.
Khi ánh mắt nàng dừng lại nơi mái tóc xơ xác ấy, cửa phòng bị đẩy ra.
"Điện hạ, sao người lại dậy rồi?"
Cánh cửa vừa vang lên một tiếng "két" nhẹ, Ánh Nguyệt bước vào, thấy Tạ Linh Du đã ngồi bên giường thì hoảng hốt vội vàng đi tới.
Tạ Linh Du nhìn nàng ta, dịu giọng nói: "Ta đã bảo rồi, đừng gọi ta là điện hạ nữa."
Chỉ một câu ấy thôi, khiến Ánh Nguyệt vừa rồi còn mừng rỡ bỗng cay cay sống mũi, suýt không kìm được nước mắt.
Tạ Linh Du đứng dậy, Ánh Nguyệt chẳng kịp nghĩ ngợi gì thêm, vội vã đỡ lấy nàng.
Khi Tạ Linh Du ngồi xuống trước gương trang điểm, tấm gương đồng khảm ốc viền vàng ấy càng trở nên lạc lõng giữa căn phòng mục nát, tiêu điều.
Gương được đúc từ hoàng kim, mặt gương nhẵn bóng, phản chiếu rõ từng đường nét, hiển nhiên là vật quý chỉ dành cho những người trong cung được ân sủng mới có thể dùng.
Nàng lặng lẽ ngồi đó, nhìn bóng dáng của bản thân hiện lên trong gương.
Một nữ nhân tóc dài buông xõa, gương mặt vốn mang nét đoan trang dịu dàng nay gầy rộc đến mức cằm nhô ra nhọn hoắt, môi khô nẻ, làn da tái nhợt gần như chẳng có chút sức sống nào.
Chỉ còn đôi mắt đen, lạnh lẽo kia vẫn còn ánh lên chút sáng trong, thấp thoáng vẻ thanh quý mà năm xưa nàng từng mang khi đứng ở nơi cao nhất thiên hạ.
Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du, vị nữ Vương gia đầu tiên, cũng là duy nhất trong lịch sử Đại Chu.
Sinh ra trong dòng tộc hoàng gia, nàng mang thân thế cao quý mà xưa nay chưa từng có ai sánh được.
Bước ngoặt lớn nhất đời nàng bắt đầu từ mười năm về trước.
Khi ấy, phụ vương nàng - Vĩnh Ninh Vương đời trước - vẫn còn sống khỏe mạnh, còn nàng thì chỉ là một tiểu cô nương sống an yên trong Vương phủ: được nuông chiều từ bé, vô lo vô nghĩ, ngày tháng trôi qua như gấm vóc lụa là.
Năm ấy là năm Gia Minh thứ mười lăm. Phụ vương nàng bị người ta ám hại. Trong cơn nguy khốn, ông đã chắn kiếm thay tiên hoàng. Mũi kiếm có tẩm độc, dù thái y viện đã dốc hết sức để cứu chữa nhưng vẫn không thể giữ được mạng của ông.
Trước khi nhắm mắt, phụ vương nàng nắm lấy tay tiên hoàng, dằn từng lời rằng: dưới gối ông chỉ có một đứa con gái, sau khi ông mất, không muốn người ngoài kế vị. Ông cầu xin tiên hoàng hãy phong cho con gái Tạ Linh Du của mình kế vị làm Vĩnh Ninh Vương. Nếu không, ông chết cũng không cam lòng nhắm mắt.
Lời vừa dứt, khắp trong ngoài điện từ thái hậu cho đến kẻ hầu người hạ, ai nấy đều sững sờ kinh hãi.
Từ xưa đến nay, tra hết sử sách cũng chưa từng có tiền lệ phong vương cho nữ nhân hoàng tộc.
Nếu theo quy củ, sau khi cố Vĩnh Ninh Vương qua đời, Thánh thượng có thể phong Tạ Linh Du làm công chúa vì thương tiếc công cứu giá, rồi chọn một vị hoàng thân tông thất kế thừa tước vị Vĩnh Ninh Vương. Như vậy vừa thể hiện ân điển, lại không phá lệ quốc gia.