Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:38
Mà nàng của kiếp trước thật sự bị ném lên con thuyền ấy.
"Điện hạ tôn quý đến nhường nào, thân phận hèn mọn như ta nào dám đứng bên cạnh người." Lúc lâu sau Tiêu Yến Hành mới chậm rãi lên tiếng.
Tạ Linh Du nhướng mày, thế nhưng chưa kịp suy nghĩ kỹ thì Tiêu Yến Hành lại tiếp tục nói.
"Nhưng chỉ cần Điện hạ ra lệnh một tiếng, ta nguyện vì Điện hạ mà dốc sức để báo đáp ân cứu mạng sâu nặng này." Giọng điệu của hắn như suối lạnh chảy giữa rừng sâu, trầm lắng thấm vào tai, lại vừa trong trẻo dễ nghe. Từng lời nói ra lại khiến người ta không thể không tin phục.
Dù Tạ Linh Du đã trải qua hai kiếp người, từng gặp biết bao nhân tài kiệt xuất.
Nàng cũng phải thừa nhận rằng người sinh ra đã có tâm tư sâu xa, giỏi che giấu suy nghĩ (*)như Tiêu Yến Hành thì lúc này chưa bước vào quan trường thì đã biết cách nói năng cẩn thận, không chút sơ hở.
(*)Cửu khúc linh lung tâm: [Ý chỉ người có tâm tư kín đáo, giỏi tính toán, không để lộ suy nghĩ của mình]
Thế nhưng, Tạ Linh Du lại vô cùng hài lòng với câu trả lời ấy.
Nếu hắn đồng ý ngay lập tức thì nàng sẽ thấy nghi ngờ. Hắn không phải kiểu người dễ dàng tin tưởng người khác như vậy mà Tạ Linh Du thì cũng không khác biệt là bao.
Huống hồ nàng đã từng trải qua sự phản bội cay đắng ấy.
Giờ đây, trong mắt nàng thì thế gian rộng lớn này chỉ còn hai loại người là người có thể lợi dụng và người không thể lợi dụng.
Tiêu Yến Hành trước mắt nàng đây chính là người mà nàng có thể lợi dụng. Nàng có thừa thời gian và kiên nhẫn để từ từ thu phục hắn.
"Được rồi, ngươi cũng nên nghỉ ngơi đi. Ta không quấy rầy ngươi nữa." Tạ Linh Du lùi lại hai bước, lập tức kéo giãn khoảng cách giữa mình và Tiêu Yến Hành.
Mùi hương ngọt ngào dịu nhẹ trên người thiếu nữ cũng theo đó mà nhạt dần trong không khí.
Thấy nàng chuẩn bị rời đi, Tiêu Yến Hành lại vẫn còn chuyện cần nói: "Điện hạ."
Hắn gọi nàng.
"Lần này ta vào Trường An vốn là để tham dự kỳ thi mùa xuân năm nay. Hôm ấy, trong xe ngựa đều là những cuốn sách mà ta dốc lòng nghiên cứu học tập những năm qua. Không biết rằng lúc Điện hạ cứu ta trở về có nhìn thấy những vật phẩm ấy trên xe ngựa không?"
Tạ Linh Du cười nói: "Ngươi cứ yên tâm đi. Toàn bộ hành lý trên xe ngựa đều đã được ta sai người mang về rồi."
Lúc này Tiêu Yến Hành mới thở phào nhẹ nhõm. Với người đọc sách như hắn thì thứ quan trọng nhất chính là những quyển sách riêng mà bản thân cất công tích lũy.
Để đến Trường An ứng thi mà hắn đã mang theo tất cả sách vở riêng của mình.
Nhưng chẳng mấy mà nụ cười của Tạ Linh Du tắt ngấm: "Nhưng còn chuyện này nữa. Người hầu và phu xe của ngươi đều được cứu trở về. Nhưng phu xe bị thương quá nặng nên đã không qua khỏi."
Đó là tin tức nàng vừa được bẩm báo trước khi đến đây.
Tiêu Yến Hành nghe vậy, im lặng hồi lâu.
"Đám côn đồ phục kích các ngươi đã bị bắt lại bằng sạch. Chờ tới khi thân thể của ngươi khỏe lại thì có thể đích thân thẩm vẫn bọn họ bất cứ lúc nào.
Tạ Linh Du dịu giọng an ủi vài câu.
Tiêu Yến Hành ngẩng đầu lên: "Ta muốn gặp bọn chúng ngay bây giờ."
"Không được."
Tạ Linh Du từ chối không chút do dự nhưng rồi nàng cũng dịu dàng giải thích thêm: "Tuy ngươi đã có thể đứng dậy nhưng không thích hợp di chuyển qua lại. Dù bây giờ ngươi muốn đi thẩm vấn thì cũng phải đợi thân thể hoàn toàn bình phục đã."
"Điện hạ, tuy ta không phải thầy thuốc nhưng cũng biết rằng nếu trong lòng chất chứa uất ức mà không giải tỏa, thuốc thang cũng vô ích. Mong Điện hạ thành toàn cho ta." Tiêu Yến Hành ngẩng đầu nhìn nàng. Sắc mặt hắn trắng bệch tái nhợt nhưng lại sở hữu đôi mắt đẹp lạ lùng, cứ như thể nó dễ dàng khiến người đối diện mềm lòng.
Huống chi hắn lại nói: "Không lâu lắm đâu, chỉ cần cho ta mười lăm phút là được."
Ngược lại, Tạ Linh Du có phần khá ngạc nhiên, nàng không biết mười lăm phút thì đủ để thẩm vấn cái gì mới được.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng nàng lại gật đầu đồng ý: "Bây giờ thân thể ngươi không thích hợp di chuyển nhiều để ta bảo người mang bộ liễm* đưa ngươi đi."
(*): Chỉ một loại kiệu ngồi có bánh xe, được người khiêng hoặc đẩy đi bằng sức người, thường dùng cho hoàng đế hoặc phi tần.
Không đợi Tiêu Yến Hành kịp mở miệng từ chối thì nàng đã mím môi nói: "Nếu như ngươi không đồng ý thì chuyện này coi như không có."
Lúc này Tiêu Yến Thành rũ mi, hoàn toàn nghe theo, dáng vẻ như tùy theo ý nàng muốn làm sao cũng được.
Tạ Linh Du thì ngược lại. Nàng cảm thấy mình như là cá cắn câu vậy.
Cũng may là nàng chẳng nghĩ gì nhiều. Nàng gọi người vào, sai người hầu mới tuyển tới hầu hạ Tiêu Yến Hành thay quần áo rồi lại bảo Thính Hà đi chuẩn bị bộ liễn.
Thính Hà vô cùng kinh ngạc: "Điện hạ, người chuẩn bị bộ liễn cho Lang quân sao ạ?"