Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:37
Dặn dò xong, Tạ Linh Du cũng không nhiều lời nữa, rời đi chuẩn bị vào cung.
Chỉ là bóng nàng vừa khuất sau cổng viện, Thanh Phong, người luôn hầu hạ ở bên Tiêu Yến Hành lúc này như nghẹn họng mà bật thốt: "Thiếu chủ, ta thấy vị tiểu Điện hạ này có phần hơi không đúng lắm đâu."
Tiêu Yến Hành nhướn mày, giọng điệu bình thản: "Có gì không đúng?"
"Ban đầu ta còn tưởng Điện hạ muốn nạp người làm Vương phu." Thanh Phong đầy nghi hoặc: "Nào ngờ xem ra, nàng lại có vẻ muốn bồi dưỡng người."
Nét cười hờ hững trong đáy mắt của Tiêu Yến Hành lập tức trầm xuống.
Xe ngựa lăn bánh trên con đường lớn rộng rãi, hướng thẳng đến trung tâm nội thành Trường An. Chưa đến cổng cung, từ xa đã có thể thấy được tường thành nguy nga hùng vĩ, cùng quần thể cung điện đồ sộ trải dài.
Khi đến cổng Quang Thuận, xe ngựa bị cấm quân chặn lại.
Ngay lúc bọn họ yêu cầu xuất trình thẻ bài, Hạ Lan Phóng đang cưỡi ngựa hộ tống bên cạnh lập tức đưa ra thẻ bài rồi nói: "Trên xe là Vĩnh Ninh Vương Điện hạ."
Cấm quân vừa nhận được thẻ bài lập tức đồng loạt quỳ xuống.
"Cung thỉnh Vĩnh Ninh Vương Điện hạ kim an."
Chỉ là khi đồng loạt hành lễ, trong lòng họ cũng không khỏi nghi hoặc. Xưa nay vị Điện hạ này ẩn cư ở ly cung bên ngoài Trường An, sao hôm nay lại đột nhiên hồi kinh?
Nhưng dẫu lòng có thắc mắc đến đâu đi nữa, vậy thì cũng phải cho phép đi qua.
"Không biết lần này Điện hạ nhập cung vì chuyện gì?" Một tên cấm quân vẫn cố lấy dũng khí hỏi.
Hắn vừa rồi cũng đã nhân lúc lướt qua xem kỹ thẻ bài của Hạ Lan Phóng, xác thực là của Vương phủ Vĩnh Ninh.
Rèm xe được vén lên, Tạ Linh Du nhìn hắn đáp lời: "Đương nhiên là đến thỉnh an Thánh nhân và Thái hậu."
Dù không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vị Vĩnh Ninh Vương Điện hạ này nhưng chỉ nghe giọng nói thanh lãnh như suối ngọc ấy, tự mang theo khí chất cao quý của bậc tôn quý, dễ nghe đến mức không khỏi khiến người ta không nỡ nghe.
Vì xe ngựa của Vương phủ không được phép vào trong cung nên Tạ Linh Du phải xuống xe, có Thái giám dẫn nàng vào cung điện Thái hậu.
May là thân phận nàng tôn quý, dẫu ở trong cung cũng có thể dùng kiệu nhỏ.
Thái giám vốn định cho người chuẩn bị kiệu bộ nhưng Tạ Linh Du đã từ chối.
Nàng đã lâu chưa bước vào nội điện, tất nhiên nên giữ thái độ khiêm nhường.
"Bổn vương đã lâu chưa vào cung, không bằng ngươi dẫn bổn vương dạo một vòng chiêm ngưỡng cảnh sắc nội viện bây giờ." Tạ Linh Du bình thản nói.
Tất nhiên tên tiểu Thái giám không dám lơ là, lập tức dẫn đường đến điện Hưng Khánh nơi Thái hậu đang ở. Mà đoạn đường này vừa hay đi ngang qua Thái Dịch Trì, hồ nước dẫn thủy từ bên ngoài vào nội cung, tạo thành một hồ nước lớn.
Trong nội viện thâm sâu, đình đài lầu các san sát, cung điện nguy nga nối tiếp nhau, trông đặc biệt tráng lệ hùng vĩ.
Tuy Tạ Linh Du đã ở cung Thượng Dương nhiều năm nhưng so với cung Đại Minh, quả thực chẳng khác nào đứa trẻ đứng trước một tráng sĩ cao lớn.
Huống chi nơi đây còn là nơi Thánh nhân ở, càng thêm phần trang nghiêm uy nghi.
Suốt dọc đường đến điện Hưng Khánh, mỗi cảnh vật lọt vào mắt nàng đều thấp thoáng bóng dáng năm xưa.
Khi phụ thân còn sống, nàng thường xuyên vào cung như về nhà. Thái hậu lại rất yêu mến nàng, thường lưu nàng lại cung vài ngày. Khi ấy, nàng là tiểu cô nương được sủng ái cưng chiều, là tiểu quận chúa tương lai.
Đến tuổi trưởng thành, phụ thân còn định xin phong tước cho nàng.
Ai ngờ, một vụ ám sát đã hoàn toàn thay đổi số phận nàng.
Từ một tiểu quận chúa đầy tương lai, nàng lại trở thành vị nữ Vương chưa từng có tiền lệ.
Chỉ là, ngai vị nữ Vương ấy nàng còn chưa ngồi vững, đã bị mẫu thân thuyết phục đưa đến cung Thượng Dương ẩn cư.
Lần đi ấy, là mấy năm trời ròng rã. Cũng may trong cung Đại Minh này chưa từng bị tu sửa lớn nên nàng vẫn còn nhận ra từng con đường mình từng đi qua năm nào.
Đến trước điện Hưng Khánh, Thái giám lập tức vào truyền lời.
Người bên trong khi nghe nói có Vĩnh Ninh Vương đến, ban đầu còn ngẩn ra một thoáng, tự hỏi ai là Vĩnh Ninh Vương.
May mắn thay, Tạ Linh Du không phải chờ quá lâu ở bên ngoài. Chỉ nghe tiếng bước chân vội vã vọng đến, nàng ngẩng đầu nhìn lên, lập tức thấy một phụ nhân trông giống ma ma trong cung hấp tấp bước tới.
"Điện hạ." Bà vừa nhìn thấy nàng, đôi mắt đã ngân ngấn lệ.
Tạ Linh Du mỉm cười gọi: "Cao ma ma, lâu rồi không gặp."
Nhìn tiểu Điện hạ năm xưa từng mình chăm sóc, giờ đây vẫn tươi cười như vậy đứng trước mặt, Cao ma ma không cầm được nước mắt.
Không trách bà xúc động đến thế. Khi còn nhỏ, Tạ Linh Du thường được Thái hậu giữ lại trong cung vài ngày, người chăm sóc nàng chính là vị Cao ma ma này. Sau này nàng trưởng thành, mỗi lần vào điện Thái hậu, vẫn luôn được bà quan tâm hết mực.