Chương 42

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:37

"Mẫu thân cứ nghỉ ngơi cho tốt, nữ nhi xin cáo lui trước." Tạ Linh Du căn bản không cho Hàn Thái phi cơ hội xoay chuyển, dứt khoát rời đi. Đợi nàng đi khuất, Hàn Thái phi thật sự thấy đầu đau như búa bổ, đến cả tâm trạng nói chuyện với Chương Hàm Ngưng cũng chẳng còn. Thấy sắc mặt Thái phi không vui, Chương Hàm Ngưng rất biết điều xin cáo lui. "Nó nhất định đang oán hận ta." Hàn Thái phi nặng nề đặt chén trà trong tay xuống bàn, nét mặt đầy bất mãn: "Bà xem, từ khi nó về tới phủ là cứ liên tục bắt bẻ. Ta bảo nó đi về phía Đông, nó lập tức cố tình đi về phía Tây. Chỉ là chút chuyện nhỏ như gọi tỷ muội với Hàm Ngưng thôi mà nó cũng chẳng chịu nhún nhường một chút nào." Trần ma ma bên cạnh nghe vậy, trong lòng càng thêm lo lắng. Bà tiến lên xoa bóp trán cho Thái phi, chứng đau đầu của bà ta đúng là không hoàn toàn giả vờ. Trước đó, để lấy lòng Hàn Thái phi, Chương Hàm Ngưng đã cất công học được vài thủ pháp xoa bóp này. Thậm chí không giấu nghề, còn dạy lại cho Trần ma ma, nói rằng không phải lúc nào nàng ta cũng ở bên cạnh Hàn Thái phi, nếu Thái phi bị đau đầu thì Trần ma ma cũng có thể xoa bóp giúp Thái phi giảm đau. Phải nói rằng, sự rộng lượng và không giấu nghề ấy quả thực đã khiến Thái phi thêm phần hài lòng. Cũng khiến Trần ma ma có cái nhìn khác về nàng ta. Chỉ là cái nhìn khác ấy, cũng chỉ tồn tại khi Tạ Linh Du chưa trở về. Nay tiểu Điện hạ đã hồi phủ, lại rõ ràng không ưa Chương Hàm Ngưng, Trần ma ma là người biết điều, cũng thấu suốt chuyện này. "Người là mẫu thân của Điện hạ, sao Điện hạ có thể oán hận người chứ? Chỉ là tính tình con gái, thấy bên cạnh người có thêm một tiểu thư khác nên mới mong được người thương yêu thêm một chút thôi." Trần ma ma dịu dàng khuyên nhủ. Thật ra những lời này, bà ta đã nói với Thái phi từ tối hôm qua rồi. Vốn tưởng sáng nay đưa tám tiểu nô tỳ đến chỗ Điện hạ, không chỉ thể hiện tấm lòng của Thái phi, còn có thể xoa dịu quan hệ mẹ con đang căng thẳng. Không ngờ Điện hạ lại buông lời khiến Thái phi càng thêm giận. "Sao Hàm Ngưng có thể so với nó được? Con bé mất cha mất mẹ, bây giờ chỉ còn biết dựa vào ta, người di mẫu này. Nó hà tất phải hạ thấp thân phận để so đo với Hàm Ngưng cơ chứ?" Hàn Thái phi lại thấy là do Tạ Linh Du quá mức tính toán. Trần ma ma thật không hiểu, sao Thái phi lại cố chấp chuyện của Chương tiểu nương tử đến thế. "Nhưng nếu tiếp tục thế này, chỉ sợ Điện hạ sẽ càng không ưa Chương tiểu nương tử, chẳng phải lại trái với ý muốn ban đầu của người hay sao?" Trần ma ma nghĩ một hồi, vẫn tiếp tục kiên nhẫn khuyên giải. Bà ta là người hầu thân cận của Hàn Thái phi, đương nhiên không muốn Thái phi với Điện hạ mẫu tử phân li. Lời này đúng là đánh trúng tâm tư của Hàn Thái phi khiến bà trầm mặc không nói gì. Tạ Linh Du rời khỏi viện, thế nhưng nàng không lập tức đi luôn mà quay lại tiền viện, tới chỗ của Tiêu Yến Hành. Khi vào trong, quả nhiên Tiêu Yến Hành đã dậy từ sớm, đang đọc sách. "Lang quân quả thật rất chăm chỉ." Tạ Linh Du thật lòng khen một câu. Tiêu Yến Hành nhìn nàng trong bộ y phục lộng lẫy, trán dán hoa điền tinh xảo, môi thoa son đỏ rực rỡ, làm nổi bật khuôn mặt vốn thanh lãnh nhã nhặn thành vẻ quý phái đoan trang, khác hẳn dáng vẻ thường ngày mà hắn thấy. Hắn đặt sách xuống: "Điện hạ quá lời rồi." Tạ Linh Du nói: "Trong Vương phủ có một tàng thư các. Khi còn sống, phụ thân ta từng ngạo nghễ tuyên bố sẽ thu hết sách quý trong thiên hạ về đó. Chỉ tiếc là..." Nói đến đây, trên mặt nàng lộ rõ vẻ buồn bã. Dù năm đó vụ ám sát đã qua lâu, Tạ Linh Du vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ. Nếu được chọn lại, nàng chẳng muốn làm vương gia gì cả. Nàng chỉ muốn mãi là Tiểu A Du của phụ thân mà thôi. "Điện hạ." Tiêu Yến Hành vốn không giỏi an ủi người khác, lúc này lại phải vắt óc nghĩ cách nói đôi lời vỗ về tiểu Điện hạ trước mặt. Tạ Linh Du nói tiếp: "Nơi đó sách cũng không ít. Nếu ngươi có hứng thú, ta có thể sai người đưa ngươi đến đó." Tiêu Yến Hành không ngờ nàng lại rộng rãi với mình đến vậy. Sách quý trong các phủ quyền quý, đâu phải ai cũng được chạm tới. "Ta biết lần này ngươi vào Trường An là để dự Xuân Thí, ta thật lòng hy vọng lang quân có thể như nguyện, kim bảng đề danh." Sợ hắn từ chối, nàng lại nói thêm vài câu. Tiêu Yến Hành: "Điện hạ có lòng, sao thần dân dám không nhận." "Vậy thì tốt. Hôm nay ta phải vào cung thỉnh an Thánh nhân và Thái hậu, e là tới chạng vạng mới về." Tạ Linh Du với đôi mắt đen láy, cười híp mắt nhìn hắn. Nàng dặn dò tỉ mỉ như vậy, đúng là điều mà Tiêu Yến Hành chưa từng nghĩ tới.