Chương 24

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:38

Tuy cung Thượng Dương không có quy củ nghiêm ngặt như cũng Thái Cực nhưng từ trên xuống dưới cùng Thượng Dương, người được dùng bộ liễn cũng chỉ có một mình Tạ Linh Du. Trước này chưa từng có ai có được vinh dự đến như thế. Lúc trước Thính Hà không giải thích được tại sao điện hạ lại đột nhiên cứu lấy lang quân đi về như vậy, thế nhưng khi nhìn thấy vẻ ngoài tuấn tú của Tiêu Yến Hành thì nàng ấy đã hiểu được tại sao. Tạ Linh Du lạnh nhạt liếc mắt nhìn nàng ấy. Tuy ánh mắt không quá lạnh lùng nhưng đủ khiến Thính Hà sợ tới mức lặng im. Nàng ấy vội vàng quay người đi ra ngoài, sai người chuẩn bị bộ liễn, nào còn dám nói thêm câu nào. Trong cùng Thượng Dương có một địa lao chuyên dùng để trừng phạt những cung nhân phạm sai lầm. Tuy tính cách của Tạ Linh Du khá là lạnh nhạt nhưng chưa bao giờ trách móc cung nhân quá nặng nề. Dù họ có làm chuyện gì sai sót thì cũng chỉ bị nàng phạt nhẹ nhàng. Vậy nên từ khi Tạ Linh Du vào đây ở thì nơi đó trở nên hoang phế. Không ngờ lần này khu vực đó lại phát huy tác dụng, dùng để giam giữ những kẻ có ý đồ chặn giết, bắt cóc Tiêu Yến Hành Hạ Lan Phóng nhận được tin tức người của Điện hạ sẽ tới cho nên đã chờ ở cửa viện từ sớm. Chẳng mấy mà nhìn thấy có người ngồi bộ liễn đi tới. Khi người đó đến gần hơn, y có thể nhìn rõ được người đó như thế nào thì trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Hoá ra lại chính là Tiêu Yến Hành mà y cứu về ngày ấy. Ở cùng Thượng Dương, người được ngồi bộ liễn chỉ có một mình Vương gia. Giờ đây đến cả Tiêu Yến Hành cũng được ngồi thì chắc hẳn là do Điện hạ bày mưu đặt kế. Đón được Tiêu Yến Hành xuống khỏi bộ liễn, Hạ Lan Phóng chủ động tiến tới: "Ta đã từng được gặp lang quân. Điện hạ phân phó ta chờ lang quân ở nơi này." "Đại nhân khách khí rồi." Giọng Tiêu Yến Hành yếu ớt. Hạ Lan Phóng ngẩng đầu nhìn hắn, sự nghi hoặc trong lòng lại càng phóng đại. Y thấy sắc mặt Tiêu Yến Hanh vô cùng tái nhợt, không còn tí huyết sắc nào. Bước chân phù phiếm như thể phải cố gắng lắm mới không ngã xuống "Phạm nhân đang ở bên trong, thân thể lang quân không khoẻ, chi bằng để ta thẩm vấn thay người." Hạ Lan Phóng nhẹ giọng nói. Thật sự lần này y không hề có ý muốn tranh công, chỉ đơn thuần là xuất phát từ ý tốt của y. Tiêu Yến Thành khẽ nhếch môi cười nói: "Còn mong đại nhân dẫn đường." Kiểu này là từ chối lời đề nghị của Hạ Lan Phóng. Nếu đã như thế thì Hạ Lan Phóng cũng không nói gì thêm. Dù sao thì Điện hạ cũng chỉ phân phó cho hắn chờ ở đây mà thôi. Lúc Tiêu Yến Hành và Hạ Lan Phóng bước vào trong đã thấy có cầu thang kéo dài từ cửa xuống bên dưới. Bên trong tối ôm như một hố sâu tơ đùng chỉ chực chờ người tới để "nó" cắn nuốt, giam giữ lại nơi đây. Hai người cẩn thận đi xuống. Bọn họ tiến lên mấy bước mà họ đã nhìn thấy ánh lửa bập bùng. Bên trong tối mờ. Dù là ban ngày cũng chỉ thấy ánh đuốc mờ mờ. Đến chỗ giam giữ phạm nhân, họ thấy mấy kẻ bắt cóc vẫn còn sống. Lúc này, kẻ nào kẻ nấy quỳ trên mặt đất. Miệng chúng bị nhét vải dơ, tay bị trói lại bằng dây thừng. Khi nhìn được rõ ràng người với người, đám bắt cóc bạn đầu còn giãy giụa mạnh nhưng rồi ánh mắt đã dần tràn ngập sự tuyệt vọng, nhất là kẻ cầm đầu. "Từ khi bọn chúng bị nhốt ở đây thì ngoại trừ lúc ăn cơm thì lúc nào cũng bị nhét giẻ vào miệng. Vì thế không thể xảy ra tình trạng thông cung." Hạ Lan Phóng nói. Làm như vậy cũng tiện bề thẩm vấn, điều tra được hung phạm đằng sau là ai. Dù sao thì thân thủ của đám người này cũng không giống với đám cướp giặc bên đường mà lại giống đám thích khách được huấn luyện đặc biệt hơn. Nếu là thích khách thật thì nghĩa là bọn họ nhắm thẳng tới Tiêu Yến Hành. Điều này không khỏi khiến Hạ Lan Phóng thấy tò mò. Vị lang quân này là do Điện hạ sai y tới tìm mà trùng hợp làm sao ngày trên đường tới Trường An thì hắn lại gặp phải thích khách. Vậy thì vị này cũng không phải cử nhân tới dự thi thông thường. Nghe thấy Hạ Lan Phóng nói như thế, đám thích khách tuy bị bịt miệng vẫn cố phát ra tiếng ưm ưm. Như đang xin tha. Tiêu Yến Hành nhìn Hạ Lan Phóng với vẻ mặt bình tĩnh: "Đại nhân có thể cho ta ở một mình mười lăm phút không?" "Một mình?" Hạ Lan Phóng ngạc nhiên: "Lang quân muốn thẩm vấn bọn họ một mình á?" "Điện hạ đồng ý cho ta mười lăm phút rồi." Giọng của Tiêu Yến Hành nhẹ nhàng mà chậm rãi, không đề cao âm lượng như thể đây chỉ là một cuộc thương lượng bình thường. Nhưng Hạ Lan Phóng biết hắn đã nhắc tới Điện hạ tức là tâm ý đã quyết. Nếu đã như thế thì Hạ Lan Phóng không còn lời gì để nói. Y đưa tay lên phất nhẹ, ý bảo hộ vệ xung quanh màu rút khỏi địa lao.