Chương 6

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:39

Đối với nàng, thân phận Vương gia là vinh quang, thế nhưng đồng thời cũng là xiềng xích. Ấy vậy mà vẫn có người vì thế mà căm ghét nàng, hận đến mức muốn đẩy nàng xuống mười tám tầng địa ngục. Khi Tạ Du Linh bị giam lỏng, tại một ngày bỗng có người đưa đến một chiếc gương đồng, vô cùng sang trọng, hoàn toàn không hợp với tiểu viện tồi tàn nàng đang ở. Lúc đầu nàng không hiểu dụng ý của chiếc gương ấy. Cho đến khi nàng nhìn thấy trong mặt gương sáng rõ kia, nhìn chính mình trở nên tiều tụy khô héo từng chút từng chút một, như đóa hoa được nuông chiều cẩn thận đang chậm rãi úa tàn. Quá trình đó rõ ràng mà chậm chạp, chẳng khác nào một trận lăng trì về tâm lý. Sau này nàng mới biết, chiếc gương đồng ấy là Công chúa Chiêu Dương sai người mang đến. Quả nhiên, khi phụ nữ hành hạ phụ nữ, họ luôn có thể nghĩ ra những cách vô cùng mới mẻ và độc ác. "Lấy giấy và bút mực đến." Tạ Du Linh bỗng nhướng mày nói. Xuân Hi sửng sốt, có phần nghi hoặc: "Điện hạ, bây giờ phải dùng ạ?" Đang chải đầu mà. Tạ Du Linh điềm đạm đáp: "Ngay bây giờ." Xuân Hi dù khó hiểu, thế nhưng vẫn lập tức quay đầu phân phó người chuẩn bị. Lúc nàng ấy quay đầu lại, thấy tỳ nữ chải đầu đang tiếp tục trang điểm cho Tạ Du Linh, còn trên gương mặt Tạ Du Linh đang lộ ra nụ cười nhàn nhạt, tuy không hiểu nổi nhưng cũng đành kiềm chế lại. Đợi chuẩn bị xong, tỳ nữ chải đầu cũng vừa khéo vấn xong búi tóc cho Tạ Du Linh. "Điện hạ, hay là dùng chút bữa sáng trước đi ạ, vừa rồi Tào thái y chẳng phải đã nói thân thể người cần phải điều dưỡng cho tốt sao." Xuân Hi lại lên tiếng khuyên nhủ. Tạ Du Linh ngồi vào bàn, vừa viết vừa nói: "Không vội." Đợi đến khi nàng viết liền một mạch lấp đầy cả trang giấy mới ngẩng đầu lên, Xuân Hi có phần tò mò nhưng không dám hỏi. "Lát nữa sai người mang bức thư này tiến cung, dâng lên Thánh nhân." Tạ Du Linh nói. Xuân Hi giật mình: "Điện hạ viết cho Thánh nhân ạ?" Tạ Du Linh khẽ chống cằm, bình thản đáp: "Ta vừa bị bệnh một trận, hoàng bá lo lắng đến thế, ta tất nhiên phải tự tay viết thư cảm tạ ông ấy." Nghe vậy, Xuân Hi lập tức nở nụ cười mừng rỡ: "Điện hạ hôm nay nghĩ thông rồi sao? Trước đây người còn nói không nên luôn làm phiền đến Thánh nhân và Thái hậu, người khác muốn được Thánh nhân quan tâm còn chẳng được ấy chứ." Thật ra lời Xuân Hi nói vẫn còn nhẹ nhàng, nếu đổi lại là người khác, e rằng sau lưng đã mắng Tạ Du Linh một tiếng "ngu ngốc" rồi. Vinh quang nàng có được đều nhờ vào thánh ân, vậy mà nàng lại muốn đẩy thánh ân ra xa. Đó không phải ngu ngốc đến tột cùng sao. Trước kia nàng nơm nớp lo sợ, cẩn thận dè dặt, cuối cùng vẫn rơi vào kết cục như thế. Được thôi, nếu kiếp trước không tranh là sai. Vậy kiếp này, nàng sẽ tranh đến cùng, chỉ cầu được sảng khoái dễ chịu!