Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:37
Mỗi năm đến sinh nhật nàng, cả Vương phủ đều náo nhiệt vô cùng.
Gia nhân nô bộc trong phủ ai nấy cũng vui vẻ, bởi hôm ấy sẽ có một khoản thưởng lớn được ban xuống.
Ai ai cũng biết, nàng là hòn ngọc quý trên tay a gia, là tiểu nương tử quý giá nhất Vương phủ.
"Con yên tâm, dù Thất lang không còn nữa nhưng Hoàng bá gia nhất định sẽ tổ chức lễ lễ cài trâm của con thật long trọng, sẽ không để con phải chịu thiệt thòi nào đâu." Giọng Thánh nhân dịu dàng vang lên.
"Xưa nay Hoàng bá gia luôn đối xử với con vô cùng chu đáo, Linh Du chưa từng chịu chút thiệt thòi nào. Lần này lại bị bệnh nặng trong cung Thượng Dương, nếu không nhờ Hoàng bá gia ban cho nhân sâm ngàn năm, e rằng thân thể con cũng không thể hồi phục nhanh như vậy."
Lời nàng nói ra, tuy mang vài phần tâng bốc nhưng lại đúng là lời lọt vào tim Thánh nhân.
Thiên hạ ai cũng biết, Vĩnh Ninh Vương đời trước năm đó là vì cứu Thánh nhân mà mất. Nếu truyền ra ngoài rằng nữ nhi của ông phải chịu thiệt thòi, chẳng phải sẽ khiến người người cho rằng vị Thánh nhân này vô tình vô nghĩa hay sao.
Lẽ nào lại khiến các đại thần và bách tính thất vọng.
Thánh nhân xưa nay vẫn tự xưng là bậc minh quân hiền đức, chí hướng trong lòng muốn so tài cùng những đế vương lẫy lừng trong sử sách.
Làm sao có thể để bản thân hoen ố thanh danh chỉ vì chuyện này chứ.
Bằng không, năm đó ông đã chẳng dám bất chấp mọi lời phản đối, kiên quyết phong Tạ Linh Du làm Vĩnh Ninh Vương.
Kể từ khi Thánh nhân đưa ra quyết định ấy, cũng đồng nghĩa rằng sự sủng ái dành cho Tạ Linh Du từ nay về sau chỉ có nhiều hơn chứ không thể ít đi.
Sau đó, hai người lại trò chuyện thêm vài câu rồi Tạ Linh Du mới cáo lui.
Khi nàng bước ra khỏi điện Lưỡng Nghi, khóe môi khẽ cong lên.
Câu nói sắp mười lăm tuổi rồi mà nàng nói ra ban nãy, tuyệt đối không phải nói bâng quơ.
Nam nhân mười lăm có thể bước vào quan trường mà nàng thân là Vĩnh Ninh Vương, sau lễ cài trâm thì đương nhiên cũng sẽ có lý do.
Tuy là nữ nhi, việc tham dự triều chính từ xưa đến nay là điều hiếm thấy.
Nhưng nàng đã là một vị vương gia, sao có thể không tranh đấu chứ. Chỉ cần cố gắng thì chưa chắc không thể đạt thành nguyện vọng.
Nàng sẽ không đem tất cả hy vọng của mình gửi gắm lên người Tiêu Yến Hành, đợi đến khi hắn quyền cao chức trọng để dựa vào.
Đời này, nàng không muốn tiếp tục co mình trong chiếc vỏ bọc như kiếp trước nữa.
Nàng muốn nắm tất cả trong tay mình.
Sau khi rời khỏi điện Lưỡng Nghi, Tạ Linh Du không lập tức xuất cung hồi phủ mà quay trở lại điện Hưng Khánh để bầu bạn cùng Thái hậu.
Nàng ở lại trong cung cho đến tận hoàng hôn, khi tiếng chuông chiều vang lên, mới rời khỏi cung. Lúc trở về phủ, các phần thưởng từ Thánh nhân và Thái hậu cũng được mang theo, nhiều đến mức chất đầy cả xe vẫn chưa hết.
Khi đoàn người rầm rộ trở về phủ, chỉ trong chốc lát, cả phủ đã biết điện hạ hôm nay được trong cung ban thưởng vô cùng phong phú.
Tạ Linh Du sai Xuân Hi đi đến viện của Hàn Thái phi, báo rằng mình đã trở về.
Sau đó nàng cũng định quay về viện của mình nhưng lúc đi ngang qua viện nhỏ bên cạnh, chợt thấy một tỳ nữ đang xách thùng nước từ trong viện đi ra.
"Lang quân có ở trong viện không?" Tạ Linh Du hỏi.
Tỳ nữ lập tức hành lễ: "Bẩm Điện hạ, lang quân đã đến Tàng Thư các rồi ạ."
Tạ Linh Du phất tay, ra hiệu cho tỳ nữ lui xuống.
Nàng vốn định quay về nghỉ ngơi nhưng nghĩ một lúc, lại đổi hướng.
Khi nàng đến trước Tàng Thư các thì thấy Thanh Phong đang chờ ở cửa. Hắn ta vừa định hành lễ thì bị Tạ Linh Du giơ tay ngăn lại, còn làm một động tác suỵt ra hiệu không được lên tiếng.
Nàng đưa tay khẽ đẩy cửa Tàng Thư các. Bên trong vốn là tám gian chính phòng được nối liền với nhau, cánh cửa vừa mở ra, lập tức nhìn thấy từng dãy kệ sách sơn đen cao ngất ngưởng nối tiếp nhau, sách vở được xếp ngăn nắp, chỉnh tề.
Hơn vạn cuốn sách đều được cất giữ tại đây, đến cả không khí cũng phảng phất mùi hương nhàn nhạt.
Tạ Linh Du đảo mắt nhìn quanh, vậy mà lại không thấy Tiêu Yến Hành đâu cả.
Thế là nàng nhẹ nhàng bước xuyên qua các kệ sách, cuối cùng cũng thấy được hắn ở bên cạnh một khung cửa sổ. Tiêu Yến Hành đang cầm một cuốn sách, cúi đầu đọc chăm chú, ánh nắng vàng từ khung cửa sổ hé mở len lỏi rải lên tóc mai đen nhánh và hàng mi dài của hắn, tạo nên một vẻ đẹp vừa ngây ngô vừa thuần khiết khiến người ta không khỏi kinh diễm.
Trong lòng Tạ Linh Du bất chợt dâng lên một cảm xúc lạ thường, nàng muốn đưa tay vỗ nhẹ vào vai hắn.
Không ngờ nam nhân kia rõ ràng đang cúi đầu chuyên chú đọc sách, lại bất ngờ mở miệng: "Điện hạ đã từ trong cung trở về."
Một câu chào hỏi nhẹ nhàng như không, lại khiến Tạ Linh Du sững sờ.