Chương 17

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:38

"Được." Một tiếng đáp khẽ mà trầm thấp, cảm giác như từ tận cổ họng hắn rặn ra đầy khô khốc, khàn đục nhưng lại rõ ràng và dứt khoát. Câu trả lời ấy khiến Tạ Linh Du bất giác nở nụ cười rạng rỡ. Thiếu nữ vốn đã xinh đẹp rực rỡ, khoảnh khắc ấy ánh sáng dường như dâng đầy trong mắt nàng, cứ như rạng đông lan tỏa khắp trời, khiến cả một vùng trời đất u ám bị mây đen che phủ cũng như bừng sáng theo. Tiêu Yến Hành nhìn nụ cười rạng rỡ của nàng, trong lòng bỗng thả lỏng, một cảm giác ấm áp khó hiểu dâng lên, khiến hắn bất giác buông lỏng tâm thần rồi lập tức ngất lịm đi. Hắn nghiêng đầu đổ xuống, khiến Tạ Linh Du cũng giật mình. Nàng vội đưa tay thăm dò hơi thở, thấy vẫn còn ấm và đều thì mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. "Hạ Lan Phóng, lập tức đưa hắn lên xe ngựa." Tạ Linh Du lập tức ra lệnh. Hạ Lan Phóng nhìn nam nhân đang nằm trên đất, toàn thân lấm lem bùn đất, mặt mũi bẩn đến mức khó nhận ra, không khỏi lên tiếng khuyên: "Nữ lang, người này dơ bẩn như vậy, e là không tiện cùng xe với ngài." "Cứu người quan trọng hơn." Tạ Linh Du hoàn toàn không để tâm mà đáp. Hạ Lan Phóng thấy vậy, cũng không nhiều lời nữa mà phất tay ra hiệu cho hộ vệ khiêng người dậy, đưa lên xe ngựa của Tạ Linh Du. Đợi đến khi Tạ Linh Du bước lên xe, nàng chợt nhìn thấy người đang đứng cạnh Hạ Lan Phóng, vừa liếc mắt đã nhận ra đó chính là người ban nãy đột nhiên từ trên cây lao xuống, cứu lấy cánh tay của Tiêu Yến Hành. Hạ Lan Phóng thấy ánh mắt nàng dừng lại trên người kia thì chủ động lên tiếng: "Nữ lang, đây là người mà thần phái đến trấn giữ ở trạm dịch trước đó. Hắn ta vẫn âm thầm bám theo suốt dọc đường, bởi vì đơn thân độc mã nên chỉ có thể ẩn thân trên cây, đợi thời cơ ra tay." Tạ Linh Du sao lại không hiểu, Hạ Lan Phóng đang nói đỡ cho tên hộ vệ kia. Mới vừa rồi ai cũng thấy rõ, Tạ Linh Du rất xem trọng Tiêu Yến Hành. Hạ Lan Phóng lo nàng sẽ trách tội tên hộ vệ vì không ra tay cứu người ngay từ đầu. "Không tệ." Tạ Linh Du khẽ gật đầu, tâm tình khá tốt nên khen ngợi ngay tại chỗ: "Ngươi một mình hành sự, biết nhìn thời thế, ra tay đúng lúc. Chờ về phủ, thưởng một năm bổng lộc, thăng một cấp." Hộ vệ lập tức quỳ xuống: "Đa tạ Điện..." Hắn ta còn chưa nói dứt lời, đã bị Hạ Lan Phóng đá một cước vào mông. Quay đầu lại mới thấy bên cạnh còn có một đám kẻ xấu mặc áo đen đang bị trói, hộ vệ kia cũng lanh trí, hiểu ngay thân phận điện hạ không thể để lộ nên lập tức ngậm miệng. Còn toàn bộ màn kịch khéo léo ấy, đều lọt vào mắt tên thổ phỉ áo đen. Trong lòng hắn ta không khỏi dâng lên nỗi tuyệt vọng, hắn ta thật sự không biết mình đã đụng phải loại người gì. Rõ ràng lúc nhận đơn, người thuê nói mục tiêu lần này không quyền không thế, bên người cùng lắm chỉ có vài kẻ hầu, dễ dàng ra tay. Vậy mà giờ đây, lại như thể chọc vào trời vậy. Bên ngoài mưa rả rích không dứt, đã rơi suốt một quãng lâu, vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Tháng hai trời còn lạnh, hơi xuân chưa kịp ấm đã lại rét mướt, khí lạnh ngưng tụ thành từng sợi như tơ, len lỏi khắp mọi khe hở, tựa như muốn luồn sâu vào tận trong cung thất. May thay trong nội điện có đốt địa long, hơi ấm lan tỏa như mùa xuân. Bên cạnh còn đặt một lư hương bằng đồng hình hạc ngậm đỉnh, từng làn khói nhẹ mỏng như lụa trắng bay lên lượn lờ, hương thơm thanh nhã, an thần dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, khiến cả đại điện ngập tràn không khí yên bình tĩnh lặng. Nam nhân nằm trên giường sắc mặt trắng bệch như giấy, gương mặt vốn bình thản bỗng khẽ nhíu mày, giữa chân mày thoáng qua tia bất an. Dường như hắn đang chìm trong một giấc mộng dài, mãi không thể tỉnh lại. Quả nhiên, Tiêu Yến Hành đang nằm mộng nhưng bản thân hắn lại chẳng phân biệt nổi đó là mơ hay thực, bởi giấc mơ ấy rõ ràng đến kỳ lạ. Hắn thấy mình vận quan bào màu đỏ, đang bước đi trên một con đường dài rộng. Khi hắn ngẩng đầu nhìn lên, phía xa là những tòa cung điện lầu gác, ngay khoảnh khắc đó, hắn nhận ra nơi ấy chính là cung Đại Minh. Trái tim của Trường An, trung tâm của cả Đại Chu. Nhưng vì sao hắn lại xuất hiện ở đây? Hắn không hiểu nhưng trong mộng, bản thân vẫn bước tiếp về phía trước, rõ ràng là đang được triệu kiến. Mãi cho đến khi đi đến gần khu vực Dịch Trì, bầu trời vốn u ám nặng nề bất chợt đổ mưa lớn. Hắn bị mưa xối ướt hết y phục nên đành phải tìm chỗ trú. May sao gần đó có một hành lang dài nghìn bước. Hắn vội vã chạy vào trong, từng giọt mưa lăn trên quan bào đỏ thẫm, làm cho hình ảnh ấy trở nên vô cùng chật vật. Tiêu Yến Hành nhìn thấy chính mình đang cúi đầu chỉnh lại y phục. Đúng lúc đó, ở đầu bên kia hành lang vang lên tiếng động. Hắn ngẩng đầu nhìn thì thấy một đoàn người đang bước đến từ đằng xa.