Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:38
Nhưng khi nàng ta vừa định nhấc chân bước vào viện thì đột nhiên trông thấy Tạ Linh Du, lập tức nhẹ giọng gọi một tiếng: "Điện hạ."
Sau đó Chương Hàm Ngưng ngoan ngoãn lùi lại một bước, nhường đường cho Tạ Linh Du.
Tạ Linh Du không nói thêm một câu nào với nàng ta, cứ thế đi thẳng vào trong.
Lúc này đèn đuốc trong viện của Thái phi sáng trưng, những chiếc đèn lồng treo dưới mái hiên nhẹ nhàng đong đưa trong làn gió đêm, ánh đèn xuyên qua song cửa sổ mang lại cảm giác yên bình ấm áp.
Tạ Linh Du vô thức thả chậm bước chân, dường như có loại cảm giác cận hương tình khiếp*.
(*): Là một câu thơ trong bài thơ "Độ Hán Giang" của Lý Tần, ý chỉ đã lâu không trở về quê nhưng khi về đến gần quê thì lại thấy sợ hãi.
Kiếp trước, lý do khiến nàng quyết tuyệt uống chén rượu độc kia có lẽ là vì quyết định của mẫu thân.
Khi nàng bị giam lỏng, mẫu thân không hề cố hết sức đi cứu nàng, ngược lại chỉ muốn nhận nuôi một người khác để kế thừa tước vị Vương gia mà phụ thân đã liều chết để lại cho nàng.
Nô tỳ dưới hành lang trông thấy bóng người bước vào từ ngoài cửa viện, lập tức chạy vào bẩm báo: "Thái phi, tiểu nương tử đã trở về."
Không bao lâu sau, một người trông như ma ma vội vàng đi ra đón với vẻ mặt vui mừng. Bà ta vừa đi vừa cười nói: "Cuối cùng tiểu nương tử cũng đã trở về. Thái phi vẫn đang đợi người cùng dùng bữa tối, nếu người cứ mãi không trở về thì e rằng ngay cả cơm Thái phi cũng ăn không ngon."
Bà ta vừa cười nói vừa bước tới gần, thế nhưng khi thấy rõ người tới là ai, trên mặt bà ta lập tức tràn đầy hoảng sợ và ngạc nhiên.
Ngược lại, Tạ Linh Du lại khẽ cười một tiếng: "Ma ma không nhận ra ta sao?"
"Điện hạ." Trần ma ma thất thanh kêu lên. Bà ta là lão nhân bên cạnh Thái phi, có thể nói bà ta đã nhìn Tạ Linh Du lớn lên từ thuở nhỏ. Tuy nhiều năm đã trôi qua, Điện hạ sớm đã trưởng thành thành một thiếu nữ xinh đẹp như hoa, thế nhưng bà ta vẫn có thể nhận ra nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tạ Linh Du nhìn về phía phòng chính: "Mẫu thân có ở trong phòng không, ta về nhà thỉnh an mẫu thân."
Lúc này Trần ma ma mới hoàn hồn, vội vàng thu lại biểu cảm. Tuy trong lòng vẫn tràn đầy kinh hãi, thế nhưng bà ta đã nhanh chóng thay đổi nét mặt: "Thái phi đang nghỉ ngơi trong phòng."
Khi bọn họ vừa bước vào cửa, phụ nhân vốn đang ngồi trên giường La Hán lập tức ngẩng đầu lên, mỉm cười gọi một tiếng: "Hàm Ngưng."
Nhưng khi ánh mắt của bà ta chạm phải tầm mắt của Tạ Linh Du, nụ cười trên mặt chợt cứng đờ.
Trước ánh mắt khiếp sợ và không dám tin của bà ta, Tạ Linh Du nở nụ cười xán lạn: "Mẫu thân, con về rồi."
Trong phòng hảo hạng, ánh nến sáng rực như ban ngày. Thiếu nữ với gương mặt tuyệt đẹp đứng dưới ánh đèn, gương mặt lộ nét cười, ánh mắt đung đưa, vẻ đẹp tươi sáng, rực rỡ không lời nào diễn tả được.
Hàn Thái phi nhìn thiếu nữ trước mặt, bà ta ngồi trên giường, ước chừng sững sờ mất một lúc, hoàn toàn không thể thốt nên lời.
Ngược lại, Trần ma ma bên cạnh nhanh chóng phá vỡ sự im lặng bằng một nụ cười: "Thái phi, tiểu Điện hạ của chúng ta đã trở về rồi, chắc hẳn người vui mừng lắm."
Nghe Trần ma ma kêu một tiếng như vậy, Hàn Thái phi mới bừng tỉnh như cách cả một kiếp người, thế nhưng vẫn hỏi theo bản năng: "Tại sao con lại quay về?"
Bà ta vừa thốt ra lời này, vẻ mặt của đám nô tỳ, ma ma trong phòng đều lộ vẻ không biết làm thế nào cho phải.
Ánh mắt của hai người đứng phía sau, Xuân Hi và Thính Hà, đồng thời ánh lên sự phẫn nộ.
Không ai ngờ rằng câu đầu tiên Thái phi nói lại là lời như vậy.
Ngược lại, Tạ Linh Du nhìn Hàn Thái phi, vẻ mặt vẫn bình thản, hoàn toàn không có vẻ ngạc nhiên, thậm chí nàng còn nhẹ nhàng mỉm cười giải thích: "Mẫu thân, lần này con bệnh nặng khiến con nhận ra một cách sâu sắc rằng con sống một mình trong cung Thượng Dương, thời gian bầu bạn bên cạnh mẫu thân thật ít ỏi. Con sợ rằng sau này không thể ở bên chăm sóc mẫu thân."
Lời này vừa thốt ra, khiến tất cả những người ở đây nghe thấy đều cảm thấy cực kỳ hoảng sợ.
Hàn Thái phi cũng nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Con còn nhỏ tuổi, sao lại nói ra lời bi quan như vậy."
Chỉ là giọng điệu của bà ta thực sự có hơi cứng nhắc khiến người ta không cảm nhận được sự quan tâm dành cho nữ nhi mà ngược lại giống như là đang trách móc.
Đến mức Trần ma ma cuống quýt lên tiếng một cách dè dặt: "Điện hạ, Thái phi thực sự rất quan tâm người. Trước đây khi người bệnh nặng, tuy Thái phi không thể đến nhưng ngày nào cũng hận không thể sai người đến hỏi thăm bệnh tình của người ba lần. Sau khi Tào thái y trở về cung, Thái phi còn đích thân đến cung Thái hậu để hỏi han bệnh tình của người."