Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:37
Tạ Linh Du đứng dậy: "Cháu gái xin cáo lui trước."
Thái hậu: "Cũng được, cháu đi gặp Nhị Lang trước đi, để Nhị Lang nhìn thấy cháu."
Sau khi Tạ Linh Du rời đi, chỉ còn lại Tạ Vãn ở lại bầu bạn trò chuyện với Thái hậu nhưng rõ ràng nàng ta đã không còn vui vẻ như thường ngày nữa.
Từ điện Hưng Khánh đến điện Lưỡng Nghi vẫn còn một đoạn khá xa.
Tạ Linh Du vốn định đi bộ tới đó, không ngờ vừa ra khỏi cửa điện thì đã thấy bộ liễn đang đợi sẵn trước cửa.
Nội thường hầu đi theo nàng ra, trên mặt vẫn giữ nụ cười: "Điện hạ, từ điện Hưng Khánh đến điện Lưỡng Nghi cũng khá xa, Thánh nhân đặc biệt dặn nô tài chuẩn bị bộ liễn, để tránh cho người mệt mỏi."
Khóe môi Tạ Linh Du khẽ cong lên một nụ cười nhẹ: "Phiền nội thị rồi."
"Nô tài nào dám nhận lời cảm tạ ấy." Nội thường hầu vội vàng đỡ nàng lên kiệu.
Suốt quãng đường đến điện Lưỡng Nghi, có thể nhìn thấy sân trung điện rộng lớn, bậc thềm bằng cẩm thạch trắng được chạm khắc tinh xảo, từng tầng từng tầng trải dài ra xa, dưới ánh sáng rực rỡ càng thêm hùng vĩ.
Điện Lưỡng Nghi là nơi Thánh nhân cùng các đại thần bàn việc quốc gia, nữ quyến hậu cung thông thường không được phép lui tới.
Khi đến trước cửa điện, Tạ Linh Du đứng trên hành lang ngoài điện, chờ nội thuồng hầu vào bẩm báo.
Nàng cũng không đợi lâu, nội thường hầu đã vội vã quay lại, rõ ràng đến để dẫn nàng vào.
Tạ Linh Du theo nội thường hầu tiến vào trong điện, đi thẳng đến tẩm điện nơi Thánh nhân nghỉ ngơi, cuối cùng mới trông thấy Thánh nhân đang mặc long bào vàng rực.
Phải nói rằng, nhan sắc của Tạ Linh Du đúng là được di truyền.
Thánh nhân trước mắt tuy đã hơn năm mươi nhưng thân hình vẫn thẳng tắp, dung mạo vẫn có thể nhìn ra vẻ tuấn tú năm nào, toát lên khí chất uy nghi lẫn phong độ đĩnh đạc.
Lúc này, ông nhìn thiếu nữ trước mắt thì thoáng chút ngỡ ngàng.
Vĩnh Ninh Vương đời trước là Tạ Trọng Nhuận, phụ thân của Tạ Linh Du vốn là người nổi tiếng về dung mạo trong hoàng tộc Tạ thị, thời trẻ từng là công tử tuấn mỹ nức tiếng Trường An.
Chỉ tiếc là Thánh nhân không thể nhìn thấy huynh đệ mình cùng nhau đầu bạc răng long.
Tạ Linh Du luôn biết mình giống cha nhưng khoảnh khắc này, vẻ thất thần trong mắt Thánh nhân khi nhìn nàng lại càng chứng thực điều đó.
Nàng chầm chậm quỳ xuống, dập đầu kính cẩn nói: "Thần, Tạ Linh Du, xin thỉnh an Thánh nhân."
Thánh nhân vốn đang ngồi, bỗng nhiên đứng bật dậy rồi vòng qua án thư lớn, tự tay đỡ nàng dậy. Ông chăm chú nhìn thiếu nữ trước mặt, xúc động nói: "Chớp mắt một cái, tiểu A Du của Thất Lang lại lớn thế này rồi."
Cha nàng đứng hàng thứ bảy trong các huynh đệ nên Thánh nhân luôn gọi ông là Thất Lang.
Tiếng Thất Lang vừa thốt ra, thiếu nữ trước mặt bỗng khẽ mím môi, ánh mắt thoáng hiện vẻ tủi thân khó nói thành lời, đôi mắt trong veo dần hoe đỏ, ánh lệ long lanh ẩn hiện.
Cho đến khi nàng run giọng khẽ thốt: "Hoàng bá gia."
Tiếng gọi Hoàng bá gia kia khiến Thánh nhân hoàn toàn lộ ra nụ cười khoan khoái.
"Thế mới phải. Khi nãy con gọi một tiếng Thánh nhân, thật khiến trẫm thấy xa lạ quá đỗi." Thánh thượng bật cười.
Bậc đế vương từ trước đến nay vốn dĩ luôn sâu không lường được, để khiến kẻ bề dưới không thể dễ dàng đoán ý nhưng lại buộc phải cẩn thận suy ngẫm. Là vị vua trị vì đã nhiều năm, Thánh nhân từ lâu đã tinh thông nghệ thuật quân trị, rất hiếm khi để lộ cảm xúc một cách thẳng thắn.
Ngay cả sự sủng ái, ông cũng chưa từng để người ngoài dễ dàng nhìn thấu.
Thế nhưng, sự yêu chiều ông dành cho Tạ Linh Du lại rõ như ban ngày, ai cũng có thể nhìn ra được.
Giờ đây, chỉ một câu nói đơn giản kia, lại càng thể hiện rõ tình thương yêu mà ông dành cho nàng.
Có thể thấy, sau khi Vĩnh Ninh Vương đời trước qua đời, Thánh nhân quả thực đã xem Tạ Linh Du như nữ nhi của mình mà yêu thương chăm sóc.
Lúc này, Tạ Linh Du cũng thu lại vẻ xa cách khi nãy rồi mỉm cười ngượng ngùng: "Dù sao con cũng đã gần mười lăm, chẳng thể mãi làm nũng với Hoàng bá gia được nữa."
"Tiểu nương tửu ở tuổi này mới chính là lúc để làm nũng đấy chứ." Thánh nhân bật cười ha hả rồi chợt nhớ ra điều gì: "Sinh thần của con là vào tháng bảy, đúng không?"
Tạ Linh Du thoáng ngạc nhiên: "Thánh nhân mà cũng nhớ cả điều này sao?"
Thánh nhân nghe vậy thì trên mặt hiện lên vẻ cảm thán như đang hồi tưởng, lại như có một chút gì đó bi thương: "Đó là bởi khi Thất Lang còn sống, mỗi năm đến tháng bảy đều bận rộn vô cùng. Nào là chọn quà sinh nhật cho con, lại còn chuẩn bị yến tiệc mừng sinh thần."
Một lời nói ra, ngay cả Tạ Linh Du cũng bỗng nhớ lại những chuyện cũ.
A gia tuy là một thân vương quyền cao chức trọng nhưng tính tình lại có phần trẻ con. Nhất là đối với nàng, ông luôn nghĩ đủ mọi cách để tìm những món đồ ngon và đồ chơi thú vị chỉ để chọc nàng cười.