Chương 18

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:38

Người đi đầu là một thiếu nữ, tóc đen được búi cao, dung mạo chưa thấy rõ, thế nhưng không hiểu vì sao chàng lại có cảm giác mãnh liệt - nhất định nàng là một nữ thần. Điều kỳ lạ hơn là, khi nàng xuất hiện, trái tim hắn đột nhiên đập rộn ràng. Tựa như hắn vô cùng vui sướng và xúc động vì được gặp nàng. Nàng là ai? Không biết vì đây là giấc mộng hay vì lý do nào khác, hắn vẫn không thể nhìn rõ gương mặt của nàng. Mãi cho đến khi một nô tỳ bước đến trước mặt hắn, mỉm cười hỏi: "Đại nhân không mang theo ô sao? Vậy xin đừng chê vật mọn này." Nô tỳ nói rồi đưa cây dù giấy dầu trong tay ra cho hắn. Hắn đón lấy chiếc ô, không lâu sau đó, thiếu nữ ấy dẫn theo mọi người rời đi. Khi nàng xoay người, trên cánh tay khẽ vắt nửa mảnh lụa choàng thêu chỉ vàng dày dặn sắc đỏ, tung bay theo gió, tựa như ráng chiều lướt qua trong màn mưa, in hằn vào tận đáy lòng hắn. Thế nhưng hắn chỉ có thể đứng ngắm nhìn từ xa, mãi mãi không thể đến gần. Một nỗi chua xót to lớn mà đơn độc như dòng nước ngầm dâng lên cuồn cuộn trong tim hắn, mãi đến khi bóng dáng thiếu nữ hoàn toàn khuất dạng, Tiêu Yến Hành mới không kìm được, khẽ gọi một tiếng: "Điện hạ..." Điện hạ là ai? Vì sao hắn lại buột miệng thốt ra hai chữ ấy? Tiêu Yến Hành không hiểu tất cả những gì diễn ra trong giấc mơ này. Rõ ràng người trong mơ là chính hắn nhưng lại tựa như một người hoàn toàn khác. Và rồi cảm giác xót xa nơi ngực bắt đầu lan dần càng lúc mãnh liệt, thậm chí biến thành nỗi đau từ lồng ngực lan ra đến ngũ tạng lục phủ, khiến toàn thân hắn như nghẹt thở, không sao chịu nổi. Keng! Không rõ âm thanh vang lên từ nơi nào, tựa như tiếng chuông ngân rất khẽ, cảm giác như muốn thức tỉnh người đang nằm trên giường. Tiêu Yến Hành thở gấp, bất chợt mở bừng mắt. Điều đầu tiên lọt vào tầm mắt là tấm màn mỏng màu thiên thủy bích được thêu tỉ mỉ mà phức tạp trên đỉnh đầu. Hương thơm nhè nhẹ mà thanh mát vẫn lơ lửng trong không khí, chăn đắp trên người dày dặn mà ấm áp. Đây không phải là nơi hắn quen thuộc. Hắn lập tức cảnh giác, đảo mắt nhìn quanh nhưng ngay khi vừa xoay đầu, một gương mặt lập tức hiện rõ trước mắt. Thiếu nữ đang tựa bên giường, gò má khẽ tựa lên cánh tay, làn da trắng mịn như ngọc bị đè ép đến ửng hồng, không hề mất đi vẻ xinh đẹp mà ngược lại còn mang theo chút tinh nghịch của tuổi trẻ. Đôi mắt nàng khẽ nhắm, hẳn đang chìm trong giấc ngủ nông. Trong chớp mắt, Tiêu Yến Hành nhớ lại mọi chuyện xảy ra, chính là thiếu nữ này đã cứu hắn. Hắn đang ngắm nhìn nàng thì bỗng cảm nhận một cảm giác khác lạ. Khi hắn nhìn kỹ lại thì phát hiện mu bàn tay phải đang đặt trên chăn vừa vặn chạm vào lọn tóc bên thái dương của thiếu nữ. Cảm giác tê dại mềm mại đó, từ lúc tỉnh lại đã không ngừng lan từ tay hắn lên tận tim. Có lẽ vì nằm không thoải mái nên nàng khẽ cựa đầu, gò má mềm mại bất chợt chạm vào đốt ngón tay hắn. Khoảnh khắc ấy, đầu ngón tay hắn như chìm sâu trong miếng đậu hũ non mềm mịn, thứ cảm giác trơn mượt dịu dàng đó như một cú đập nặng nề lên trái tim hắn, khiến chàng trở tay không kịp. Dù Tiêu Yến Hành vốn là người sâu sắc trầm ổn, lúc này chân mày cũng không nhịn được khẽ giật. Hắn lập tức rút tay lại nhưng động tác quá mạnh, vô tình đánh thức thiếu nữ đang ngủ nông bên giường. Khi Tạ Linh Du tỉnh dậy, trong mắt vẫn còn vài phần ngái ngủ. Thế nhưng khi nàng vừa ngẩng đầu lên, đã bắt gặp ánh mắt tỉnh táo của Tiêu Yến Hành đang nằm trên giường, nàng không khỏi mừng rỡ: "Ngươi tỉnh rồi à?" Quả nhiên là một người ngoan cường. Thái y của cung Thượng Dương từng nói hắn bị nội thương nghiêm trọng, không biết khi nào mới tỉnh lại. Không ngờ chỉ qua một đêm, hắn đã mở mắt. "Người đâu." Tạ Linh Du khẽ gọi một tiếng, lập tức có người bước vào. Nàng lại dặn: "Chuẩn bị một ít canh loãng, mang thuốc đã hâm nóng từ trước vào đây." Tiêu Yến Hành im lặng nhìn tất cả những việc nàng đang làm. "Ngươi yên tâm, người hâu đi theo ngươi ta cũng đã cứu về rồi. Nhưng hắn ta cũng bị thương không nhẹ, hiện giờ đang tĩnh dưỡng. Những ngày tới, nếu có việc gì cần, ngươi cứ sai bảo mấy nô tỳ này." Nàng đưa tay chỉ mấy nô tỳ đang đứng cạnh. Tiêu Yến Hành nhìn qua những nô tỳ đó, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, từ lúc bước vào cửa đã giữ lễ nghi nghiêm cẩn, chỉ nhìn một lần đã biết không phải người hầu bình thường mà là được huấn luyện bài bản từ trong phủ quyền quý. "Đa tạ." Tiêu Yến Hành cuối cùng cũng mở miệng, gắng sức ngồi dậy. Lúc được đưa về, người hắn lấm lem bùn đất, khuôn mặt cũng không còn nhìn rõ. Nay sau khi được gột rửa, quả thật khiến người ta như gặp lại một người hoàn toàn khác. Một thân trung y trắng muốt mặc trên người hắn, tôn lên dáng người cao gầy, thon dài. Làn da tái nhợt như tờ giấy khiến hắn trông yếu ớt bệnh tật, thế nhưng ngũ quan trời sinh lại tuấn tú đến lạ, khiến vẻ yếu đuối kia lại toát lên nét thanh lãnh kiêu bạc, giống như một ngọn núi lạnh sừng sững, một vực sâu u tịch, khiến người ta không thể nhìn thấu.