Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:37
Chờ một lúc, hắn khẽ ngồi xuống, để hai tỳ nữ đỡ nàng lên lưng hắn.
Tạ Linh Du như cảm nhận được bờ vai ấm áp, rộng rãi mang đến cảm giác an toàn, bất giác đưa tay ôm lấy cổ hắn.
Cứ như thế, Tiêu Yến Hành cõng nàng, từng bước trở về viện của nàng.
May mà Thính Hà đã đi trước, căn dặn đám hạ nhân không được bước ra ngoài.
Vậy nên suốt dọc đường đến tận phòng ngủ của Tạ Linh Du, không ai trông thấy.
Chờ đến khi Xuân Hi và Thính Hà nhanh chóng tháo trâm cài, mang nước đến lau mặt cho nàng, sau đó mới lặng lẽ lui ra.
Ngoài phòng vang lên giọng Xuân Hi: "Tiêu lang quân, Điện hạ đã ngủ yên, người cũng nên quay về nghỉ ngơi đi."
Hắn vẫn đứng ngoài đợi, mãi đến khi Tạ Linh Du yên giấc mới rời đi.
"Vị Tiêu lang quân này, đúng là đặc biệt quan tâm Điện hạ." Một lát sau, giọng Thính Hà vang lên.
Xuân Hi khẽ cười: "Cũng phải thôi, Điện hạ đối đãi chân thành, tất nhiên lang quân phải đáp lại."
"Thôi, đêm nay ta canh gác, muội về nghỉ trước đi." Xuân Hi nhẹ giọng nói thêm một câu.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh.
Nhưng đúng lúc này, người đang nhắm mắt nằm trên giường bỗng mở mắt, nhìn thẳng lên màn trướng trên đầu. Giữa bóng tối vô biên, đôi mắt ấy trong suốt, tỉnh táo lạ thường, hoàn toàn không có một chút men say nào.
Trong việc chinh phục Tiêu Yến Hành, Tạ Linh Du so với tân hoàng kiếp trước rõ ràng yếu thế hơn.
Nàng không có đại nghiệp thiên hạ trong tay, không thể khiến hắn động lòng.
Kiếp trước tân hoàng dùng lý lẽ để thu phục hắn, vậy thì nàng sẽ dùng chân tình để lay động.
Sáng sớm, khác hẳn tiếng chim chóc và côn trùng thường ngày ríu rít vang trời, khung cảnh lúc này lại yên ắng đến lạ thường, chỉ còn gió sớm rít lên vù vù.
Khi Tạ Linh Du mở mắt ra, nàng ngơ ngác nhìn tấm rèm phía trên đầu, nó khác hoàn toàn với những gì nàng quen thuộc thường ngày. Nàng mất một lúc mới hoàn hồn lại, nhận ra rằng mình hiện không còn ở cung Thượng Dương nữa mà đã trở về Trường An.
Đây là Vương phủ Vĩnh Ninh.
Là nhà của nàng.
"Xuân Hi." Tạ Linh Du theo thói quen gọi khẽ một tiếng.
Xuân Hi vốn đã đứng chờ bên ngoài từ sớm, nghe thấy tiếng gọi lập tức bước vào trong. Nàng cùng Thính Hà mỗi người một bên vén nhẹ rèm lụa mỏng lên, cẩn thận treo vào móc đồng nơi đầu giường.
Khi cả hai quay đầu nhìn về phía giường, không hẹn mà cùng nín thở.
Thiếu nữ đang ngồi trên giường với mái tóc đen óng ánh như tơ lụa buông xõa, đôi gò má phơn phớt hồng như được phủ sương tuyết, hàng mi dày khẽ run rẩy. Đôi mắt vẫn vương chút mơ màng sau giấc ngủ, đẹp đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt.
Cho dù họ hầu hạ bên cạnh nàng đã lâu, vẫn không khỏi bị nhan sắc ấy làm cho kinh diễm.
Lúc này, Tạ Linh Du từ từ ngồi dậy. Mái tóc dài trượt khỏi vai để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần, mang theo một nét quyến rũ tự nhiên khiến cả hai tỳ nữ đều im lặng, sợ làm kinh động đến cảnh đẹp hiếm thấy này.
"Điện hạ, bây giờ người muốn dậy luôn sao?" Xuân Hi định thần lại, vội vàng hỏi.
Tạ Linh Du: "Bây giờ là giờ nào rồi?"
Xuân Hi báo lại thời gian, Tạ Linh Du hơi kinh ngạc, không kìm được khẽ nhíu mày: "Sao lại muộn thế? Ta còn phải đến thỉnh an mẫu phi, chẳng phải sẽ bị trễ rồi sao?"
"Điện hạ đừng lo. Sáng sớm Thái phi đã cho người đến nói rồi, biết hôm qua Điện hạ bận rộn vất vả cả ngày nên hôm nay không cần đến thỉnh an."
Xuân Hi an ủi nàng.
Nghe vậy, trên mặt Tạ Linh Du khẽ nở nụ cười: "Cũng đúng, lúc này chắc mẫu phi cũng không muốn gặp ta đâu."
Dù gì thì hôm qua vừa về phủ, nàng đã khiến vị Chương tiểu nương tử được sủng ái nhất của bà ta mất hết mặt mũi.
Thính Hà im lặng từ nãy đến giờ, giờ mới tìm được cơ hội mở lời: "Điện hạ, xin người đừng trách nhầm Thái phi. Sáng nay khi cho người truyền lời, Thái phi còn đích thân chọn ra tám tỳ nữ đem đến đây."
Tạ Linh Du nhướn mày.
"Có lẽ là vì Thái phi biết lần này người về vội, bên cạnh Điện hạ chỉ có nô tỳ và tỷ tỷ Xuân Hi, e rằng nhân lực không đủ sẽ khiến người bị chậm trễ. Chứng tỏ trong lòng Thái phi, người vẫn lo cho Điện hạ nhất."
Tạ Linh Du: "Người mà mẫu phi ban đến đâu rồi?"
"Hiện đang đợi ngoài ạ, nô tỳ sẽ lập tức bảo họ đi chuẩn bị, hầu hạ Điện hạ rửa mặt." Thính Hà nhanh nhẹn đáp.
Tạ Linh Du lấy làm lạ: "Sao lại để họ đợi ở bên ngoài?"
Thính Hà giải thích: "Lúc mới đến, nô tỳ đã mời họ vào phòng chờ, thế nhưng bọn họ đều nói đứng ở hành lang là được rồi, không dám quấy rầy giấc ngủ của Điện hạ. Hẳn là do quy củ trong Vương phủ."
Thật ra khi Thính Hà vừa bước ra, thấy tám tỳ nữ đứng lặng ở ngoài, cũng bị dọa cho giật mình. Sau khi hỏi rõ thì biết được Thái phi vì lo thiếu nhân lực bên cạnh Điện hạ nên đã gấp rút chọn ra tám người tốt nhất đưa đến.