Chương 34

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:38

Những lời cứu cánh của Trần ma ma khiến Hàn Thái phi nhận ra rằng câu nói vừa rồi của mình có phần quá cứng nhắc. "Con là đứa con duy nhất của a nương, a nương nghe con nói như vậy, lòng ta sao có thể không lo lắng." Giọng Hàn Thái phi lúc này đã dịu đi. Lúc này, Tạ Linh Du mới chậm rãi nói: "Mẫu thân thứ lỗi, là nữ nhi không hiểu chuyện, khiến người lo lắng." Chẳng qua là bị một câu nói như vậy của Tạ Linh Du đánh trống lảng khiến Hàn Thái phi chỉ có thể từ bỏ việc tiếp tục truy hỏi lý do nàng bất ngờ trở về Trường An. Nếu lại hỏi nữa, vậy thì sẽ làm Hàn Thái phi trông có vẻ thiếu lòng yêu thương của một người mẹ. Có thể thấy rằng, có lúc việc đánh đòn phủ đầu quả thực có tác dụng. Trước khi Tạ Linh Du bị mẫu thân gây khó dễ đã chủ động mang chuyện bệnh nặng ra, càng khiến lý do nàng lén lút trở về Trường An nghiêng hẳn về phía lòng hiếu thảo. Cũng là hoàn toàn chấm dứt cơ hội để mẫu thân một lần nữa đưa nàng trở lại cung Thượng Dương. Mặc dù bây giờ, Tạ Linh Du cũng không thể quay về nữa. Quả nhiên, sau khi Hàn Thái phi nghe những lời nàng nói, lại cứ như đã chấp nhận, dịu dàng nói: "Con trở về cũng tốt, thực ra ta vốn muốn chờ khi sức khỏe của con tốt hơn thì sai người đón con về phủ." Tạ Linh Du suýt chút bật cười, nàng không biết hóa ra trong lòng mẫu thân vẫn muốn đón nàng quay về đấy. Dẫu sao vài ngày trước, câu trả lời mà Hà Lan Phóng gửi đến nàng vẫn là, Thái phi cảm thấy lúc này chưa phải thời cơ tốt để nàng trở về Trường An. "Đa tạ mẫu thân nhớ mong, nay nữ nhi đã trở về, cũng tiện cho con ngày ngày kề cận bên mẫu thân, làm tròn đạo hiếu." Thực ra tính cách của Tạ Linh Du vốn rất khó chịu với kiểu lá mặt lá trái thế này, thế nhưng dù sao đây cũng là mẹ ruột của nàng, dù sao vẫn phải để tâm. Trần ma ma thấy hai người lúc này mẹ hiền con thảo, không nhịn được cười, nói: "Thái phi, Điện hạ đột ngột trở về, chắc hẳn vẫn chưa ăn cơm, chi bằng gọi người dọn cơm lên. Điện hạ bôn ba cả ngày về Trường An, hẳn là đã sớm mệt lả rồi." Hàn Thái phi bị nhắc nhở như vậy, mới bừng tỉnh, lập tức sai người chuẩn bị bữa tối. Tạ Linh Du thờ ơ lạnh lùng đứng xem. Những chuyện trước kia chưa từng ngẫm nghĩ, giờ đứng nhìn từ bên ngoài mới nhận ra điều bất ổn. So với mẫu thân của nàng, Trần ma ma mới là người chu toàn mọi việc. Chỉ tiếc rằng trước đây nàng luôn không hiểu được điều này. Lúc này, Hàn Thái phi nhìn những người còn đứng trong phòng mới chợt nhớ ra mà nói: "Đừng đứng nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi." Tạ Linh Du tùy ý bước tới, ngồi xuống bên cạnh Hàn Thái phi. Tựa như chỗ đó vốn dĩ là chỗ của nàng ngày thường. Chương Hàm Ngưng đứng phía sau nhìn chỗ ngồi hàng ngày của mình bị người khác chiếm mất, không dám nói lấy một câu oán hận nào, chỉ cúi thấp đầu ngồi xuống chỗ thấp hơn. Lúc này, Hàn Thái phi mới nhìn sang Chương Hàm Ngưng, dịu dàng nói: "Du nhi, có lẽ con chưa gặp Hàm Ngưng bao giờ nhỉ, đây là biểu tỷ, con gái nhà di mẫu con, hiện đang sống trong phủ." Đôi mắt đen láy, long lanh, trong suốt như lưu ly của Tạ Linh Du cuối cùng cũng lạnh lùng vô cảm dừng lại trên người Chương Hàm Ngưng. Đây là lần đầu tiên nàng nghiêm túc quan sát đối phương. Dù kiếp trước đã sớm gặp vô số lần nhưng lần này thực sự có thể coi là lần đầu tiên họ gặp mặt. Nói ra cũng thật buồn cười, so với đứa con gái ruột như nàng thì ngoại hình của Chương Hàm Ngưng lại có vẻ giống Hàn Thái phi hơn, rõ ràng mẫu thân của nàng ta chỉ là muội muội thứ xuất của Hàn Thái phi mà thôi. Hàn Thái phi có thể trở thành Vĩnh Ninh Vương phi không phải vì dung mạo bà ta xuất chúng tới mức nào mà là bởi vì bà ta xuất thân từ Nam Dương Hàn thị. Tiểu thư nhà quyền quý tự mang khí chất thong dong, dù giờ đây đã trở thành Thái phi góa bụa, vẫn không hề lộ vẻ già nua, trông vẫn là một mỹ nhân được năm tháng lắng đọng. Tuy vẻ ngoài của Chương Hàm Ngưng có vài nét giống Hàn Thái phi nhưng vì xuất thân khác biệt lớn nên không có khí chất thong dong. Lúc này, nàng ta ngồi ở vị trí thấp hơn, bị Tạ Linh Du nhìn hai lần như vậy, cả người nàng ta đều bứt rứt. "Vừa nãy đã gặp rồi." Giọng nói như châu ngọc của Tạ Linh Du vang lên. Lúc này, Hàn Thái phi mới nhớ ra, vừa rồi họ đã cùng bước vào phòng nên mỉm cười nói: "Vậy là lúc mới vào viện đã gặp nhau rồi, có thể thấy hai tỷ muội các con rất có duyên." Giờ phút này, Thính Hà, người đang đứng bên cạnh hầu hạ, không kiềm chế được mà khóe miệng giật giật. Nàng ấy hận không thể thay Điện hạ nhà mình phủi sạch quan hệ. Loại người gì mà Thái phi lại dám để nàng ta gọi Điện hạ là tỷ muội?