Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:39
Nhưng Hoa ma ma chỉ là loại kẻ dưới cậy thế hiếp người, Tạ Linh Du không muốn tiếp tục dung túng nữa.
Hoa ma ma bị ánh mắt của Tạ Linh Du dọa cho sợ hãi, không tự chủ mà quỳ sụp xuống: "Điện hạ, xin tha mạng."
Bà ta vừa quỳ xuống, tiếng trượng đánh vào ai đó ở ngoài sân vang lên nặng nề.
Từng tiếng một như đập vào lòng tất cả mọi người trong sân.
Tất cả nha hoàn đều quỳ rạp xuống, đồng loạt hô vang: "Điện hạ bớt giận."
Tạ Linh Du đứng dưới bậc thềm dưới hiên, bình thản nhìn cảnh tượng này. Trong lòng nàng như có tảng đá ném xuống hồ nước phẳng lặng, dấy lên từng gợn sóng mãi không ngừng.
Lần đầu tiên sau hai kiếp người, nàng mới thật sự cảm thấy mình là Vĩnh Ninh Vương, chứ không phải một con rối.
Gió lạnh gào thét thổi qua, sân viện im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Chỉ còn bên ngoài truyền đến tiếng đánh đập nặng nề, xen lẫn tiếng rên rỉ cầu xin đau đớn. Nhưng tiếng van xin đó càng lúc càng nhỏ, cuối cùng hoàn toàn im bặt.
Chỉ còn lại giọng đếm lạnh lùng của người lính canh: "Hai mươi hai, hai mươi ba..."
Đám nô tỳ trong viện nghe thấy âm thanh ấy như thể tiếng gọi hồn đoạt mệnh, quỳ rạp dưới đất mà vẫn run rẩy không ngừng.
Tạ Linh Du yên lặng đứng đó, lắng nghe hồi lâu rồi đột nhiên cất tiếng: "Ma ma."
Vẫn là chất giọng nhẹ nhàng bình thản ấy, nhưng lần này khi lọt vào tai Hoa ma ma lại chẳng khác gì sấm động ngang tai khiến bà ta không dám chậm trễ phút nào.
Hoa ma ma lập tức quỳ rạp xuống, nhích về phía trước hai bước, cung kính thưa: "Lão nô có mặt."
"Vừa rồi ta nghe thấy Tiết Quý gọi ngươi là tỷ tỷ?"
Hoa ma ma nằm rạp xuống đất, lấy đầu dập đất: "Điện hạ anh minh, lão nô với tên trời đánh Tiết Quý kia hoàn toàn không liên quan gì. Ông ta là kẻ tuỳ tiện bịa chuyện lôi kéo nô tỳ. Điện hạ đã đối đãi lão nô ân hậu thế này thì làm sao lão nô dám làm chuyện bất trung bất nghĩa như thế."
Tạ Linh Du khẽ cụp mắt, nhìn bộ dạng khóc lóc cầu xin kia của bà ta nhưng trong lòng không gợn chút thương xót nào.
Chẳng qua, hiện giờ chưa phải lúc động đến bà ta.
Nàng quay sang nhìn đám nô tỳ đang quỳ rạp trong viện: "Tiết Quý thân là quản sự cung Thượng Dương, lại dám làm chuyện cưỡng ép, lòng dạ độc ác. Sau khi đánh đòn xong, bất kể sống chết, vĩnh viễn đuổi ra khỏi cung Thượng Dương. Còn về tội ông ta trộm cắp vật dụng trong hành cung, bằng chứng đã rõ ràng. Bổn vương biết chuyện này không phải một mình ông ta làm nhưng ông ta là kẻ đầu sỏ. Truyền lệnh xuống, kẻ nào tự giác khai báo, trả lại tang vật hoặc tiền bạc, bổn vương sẽ không truy cứu."
Nghe đến đây, dù không ai dám ngẩng đầu nhưng trong lòng đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng nếu còn ai dám tái phạm, kết cục sẽ không khác gì Tiết Quý."
Trong giọng điệu của Tạ Linh Du, cuối cùng cũng xen lẫn một tia lạnh lùng sắc bén khiến mọi người sau khi nghe thấy không khỏi rợn tóc gáy, lạnh sống lưng.
Đến giờ dùng bữa tối, Thính Hà người được cử đi kiểm kê lại đồ đạc trong cung Thượng Dương đã trở về.
Nàng ấy không nhịn được cảm thán: "Điện hạ quả thực lợi hại, đã không ra tay thì thôi, còn một khi đã ra tay thì không sót một ai, bắt được một đám gian thần trộm cắp."
Có lẽ do cái kết thê thảm của Tiết Quý khiến tất cả những kẻ liên quan không còn dám ôm tâm lý hy vọng nào.
Tuy ông ta chịu đòn đủ ba mươi trượng nhưng vừa bị kéo về đến nhà thì đã không sống nổi.
Huống hồ Tạ Linh Du còn nắm trong tay cả sổ sách kế toán của Tiết Quý, ai còn dám giấu giếm nữa?
May là nàng chỉ trừng trị kẻ cầm đầu.
Thế nên tất cả những ai từng nhúng tay vào đều lần lượt mang tang vật hoặc tiền bạc đến trả lại.
"Điện hạ không nhìn thấy đâu, lúc bọn họ trả lại đồ, kho phủ chất đầy như núi. Chủ bộ Khâu phải viết danh sách suốt cả buổi chiều, suýt thì tê liệt cả tay."
"Xem ra thu hoạch không ít." Tạ Linh Du trầm tư nói.
Thính Hà thấy nàng còn tâm trạng đùa giỡn, không nhịn được nửa trách nửa cười: "Điện hạ, người không tức giận chút nào sao?"
Tức giận ư?
Đã từng đi qua cửa sinh tử, chút chuyện thế này có đáng để nàng nổi giận không?
Tạ Linh Du điềm đạm nói: "Nếu chỉ một người phạm lỗi thì là tội của hắn. Nhưng nếu là nhiều người cùng phạm, vậy chính là ta đã quá dung túng. Họ có lỗi, ta cũng có lỗi."
"Sao Điện hạ có thể nhận lỗi về mình? Người khoan dung là để tốt cho chúng nô tỳ, là bọn họ không biết điều."
Xuân Hi là người đầu tiên lên tiếng không đồng tình.
Thính Hà cũng gật đầu theo: "Đúng vậy. Điện hạ thương xót nô tỳ, cho dù phạm lỗi cũng chưa từng trách phạt nặng nề. Chính vì thế họ mới sinh lòng tham, sao có thể trách người được?"
Sau đó, Thính Hà nhỏ giọng nói tiếp: "Điện hạ, nghe nói sau khi Hoa ma ma trả lại đồ, lập tức phát sốt nặng."