Chương 38

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:37

"Cố ý?" Thính Hà khó hiểu. Xuân Hi liếc về phía trong viện, hạ giọng: "Chỉ e là Điện hạ muốn ở riêng với Tiêu lang quân." Hả? Thính Hà định quay đầu nhìn qua cửa sổ, lại bị Xuân Hi kéo đi khỏi viện. Đợi đến khi bốn bề yên tĩnh, chỉ còn hai người ngồi cạnh cửa sổ. Một làn gió lạnh lùa vào phòng, Tạ Linh Du đưa tay nâng chén rượu, rót đầy ly trước mặt mình. Rượu trong vắt rót vào chén màu thiên thanh, ánh nến phản chiếu khẽ lay động, lung linh như nước. Nàng ngẩng đầu, đưa bình rượu về phía Tiêu Yến Hành đang ngồi đối diện. Đối phương im lặng một lúc, cuối cùng vẫn đưa tay nhận lấy. Nhưng Tiêu Yến Hành vừa mới rót rượu vào chén, người đối diện đã nâng ly lên, uống một hơi cạn sạch. Khụ khụ khụ. Một tràng ho không thể kiềm chế vang lên từ miệng Tạ Linh Du, khuôn mặt vốn trắng như tuyết của nàng thoáng chốc ửng hồng tựa như cánh đào non hé nở đầu xuân, hồng hào đáng yêu khiến người ta không nỡ rời mắt. Tiêu Yến Hành thấy vậy, do dự một lát rồi nhẹ giọng khuyên: "Nếu Điện hạ không quen uống rượu, có thể từ từ mà uống." Ngón tay Tạ Linh Du khẽ kẹp lấy thành ly. Trong ánh sáng lấp loáng, ly rượu xoay nhẹ, đầu ngón tay trắng mịn như ngọc ánh lên trong suốt. Nàng cụp mắt nhìn xuống chén rượu, lần cuối nàng uống rượu là một chén rượu độc Hôm đó cũng như hôm nay, nàng ngửa đầu uống cạn, chẳng để bản thân có đường lui hay cơ hội để hối hận. Nàng như đang chìm vào hồi ức, Tiêu Yến Hành không quấy rầy, chỉ lặng lẽ cụp mắt, yên lặng ngồi đối diện nàng. Mãi đến khi Tạ Linh Du ngẩng đầu nhìn hắn, tay chống cằm, nàng khẽ hỏi: "Ta vẫn chưa hỏi, ngươi có biểu tự không?" Tiêu Yến Hành không ngờ nàng sẽ hỏi chuyện này, vừa ngẩng mắt đã thấy người thiếu nữ đối diện, cánh tay đang chống cằm vì tay áo rộng mà trượt xuống, lộ ra làn da nơi cổ tay trắng mịn như ngọc, dưới ánh đèn càng thêm chói mắt. Hắn khẽ mím môi, chậm rãi đáp: "Người nhà đặt cho thảo dân một biểu tự, là Từ An." "Từ An." Tạ Linh Du khẽ nhẩm lại hai chữ này, âm điệu mềm mại, thong thả tựa như đang nhấm nháp dư vị, rồi mới ung dung nói: "Vậy sau này, ta sẽ gọi ngươi là Từ An." Không phải chưa có ai từng gọi Tiêu Yến Hành bằng biểu tự, thế nhưng giọng nói mềm mại ngọt ngào của nàng tựa như rót mật lên hai chữ ấy. Tiêu Yến Hành cụp mi mắt: "Nếu như Điện hạ muốn thì cứ gọi như vậy." Tạ Linh Du lại nâng bình rượu, rót thêm một ly cho mình rồi lại uống cạn. Lần này, đến cả Tiêu Yến Hành cũng nhận ra vị tiểu Điện hạ này, tuy từ đầu tới cuối vẫn mỉm cười nhã nhặn nhưng sâu trong đáy lòng lại chất chứa đầy tâm sự. Chỉ là tâm sự của bậc quý nhân như vậy, hắn hà cớ gì phải tò mò tìm hiểu. Càng xen vào, càng dễ chuốc họa vào thân. Tiêu Yến Hành đã hạ quyết tâm sẽ lợi dụng Vương phủ Vĩnh Ninh để hành sự một cách kín đáo ở Trường An trước khi xảy ra sự kiện náo xuân. Đương nhiên, hắn sẽ không dại gì phạm vào những điều cấm kỵ không nên phạm vào. Nói là hai người cùng uống, chẳng bằng nói Tạ Linh Du đang tự rót rượu uống một mình thì đúng hơn. Tiêu Yến Hành chỉ uống hai chén, còn nàng đã uống đến bốn năm ly, gò má càng lúc càng đỏ bừng. "Ngươi nói xem, vì sao con người lại thiên vị như vậy?" Tạ Linh Du nghiêng đầu nhìn hắn. Lúc này, dưới ánh đèn lay động, đôi mắt hạnh của nàng ánh lên làn sương mỏng, ngập tràn vẻ ngây thơ và hoài nghi. Tiêu Yến Hành khựng lại một chút, giọng đều đều đáp: "Năm ngón tay còn có ngắn có dài, huống hồ là lòng người vốn đã thiên vị." Tạ Linh Du nghe vậy, khẽ bật cười: "Cũng đúng, trên đời này có quá nhiều chuyện khiến người ta không sao hiểu nổi. Ví dụ như vì sao lại có kẻ thiên vị người ngoài đến thế." Câu nói này mang đầy hàm ý. Tiêu Yến Hành vẫn không hỏi thêm. Có những chuyện, vốn dĩ không đến lượt hắn mở miệng. Nhưng người trước mặt, đôi mắt khi nãy còn long lanh ngây ngô, lúc này lại phảng phất nỗi ấm ức chẳng thể nói nên lời. Nước mắt đọng lại nơi khóe mắt, tựa như chỉ cần chạm nhẹ lập tức rơi xuống. Tạ Linh Du hít một hơi thật sâu như muốn đè nén cảm xúc trong lòng. Thế nhưng, những hình ảnh vừa diễn ra ở viện của mẫu thân, lại hiện rõ mồn một trong đầu nàng. Khi nàng định đuổi tỳ nữ của Chương Hàm Ngưng ra khỏi Vương phủ, chưa kịp để Chương Hàm Ngưng tỏ vẻ tủi thân, Hàn Thái phi đã là người đầu tiên phản đối. Bà ta giận dữ nhìn nàng, lạnh lùng nói: "Con định làm gì? Vừa mới trở về phủ đã muốn khuấy đảo cho nhà này không yên sao? Nô tỳ phạm lỗi thì phạt là được rồi, sao lại đòi đuổi người ra khỏi Vương phủ?" Đến đây thì cũng đành nhưng điều khiến Tạ Linh Du buồn cười nhất là câu nói sau cùng của bà ta. "Con đuổi tỳ nữ bên cạnh Hàm Ngưng ra khỏi Vương phủ, sau này con bé ở trong Vương phủ này biết sống sao đây?"