Chương 22

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:38

Bây giờ hắn là người được cứu, đúng thật không có tư cách đòi hỏi này nọ. "Nếu không quen được tỳ nữ hầu hạ thì mấy ngày nay cứ để tùy tùng đến hầu hạ ngươi đi. Mấy hôm nay ngươi bị thương nặng, cần phải nghỉ ngơi cho thật tốt." Tạ Linh Du nói, thấy ánh mắt Tiêu Yến Hành len lén nhìn chằm chằm nàng. Nàng thấy hơi buồn cười rồi hỏi: "Lang quân nhìn ta làm gì chứ, lẽ nào muốn ta tự tay chăm sóc ngươi sao?" Hắn vốn cho rằng nàng sẽ lạnh lùng răn dạy sự không phục tùng của hắn, nhân lúc đó chỉnh hắn một phen để hắn hiểu rõ tình thế thậm chí có thể nhân lúc này để hắn khắc ghi ơn cứu mạng của nàng. Với một quý nhân cao cao tại thượng như nàng thì kiểu ban ân trịch thượng như vậy là chuyện rất bình thường. Huống hồ đây còn là ơn cứu mạng. Nhưng nàng không làm như vậy. "Điện hạ nói đùa rồi, Tiêu Yến Hành thân phận thấp kém, sao dám vọng tưởng như thế." Tiêu Yến Hành dời mắt, đoan chính ngồi trên giường, trông vô cùng hiền lành, vô hại. Nhưng trong kiếp trước, dù Tạ Linh Du không nhúng tay đến việc triều chính nhưng cũng nghe nói đến thủ đoạn và mưu lược cứng rắn, lạnh lẽo của vị Tiêu đại nhân này. Tạ Linh Du cũng không xem người trước mặt là một thiếu niên ngoan ngoãn, dịu dàng. Chỉ vài phút sau thì người hầu đã bưng thuốc được sắc xong đến. Tạ Linh Du yên lặng ngồi bên cạnh, nhìn hắn uống hết chén thuốc. Khi trong điện chỉ có hai người họ, khóe mắt Tiêu Yến Hành rũ xuống, bất ngờ nhẹ giọng lên tiếng: "Điện hạ từng nói muốn lòng trung thành của thảo dân, không biết Điện hạ muốn thảo dân trung thành thế nào?" Tạ Linh Du cũng không ngờ hắn sẽ chủ động nhắc đến, nàng còn tưởng rằng với tính cách mưu mô và cẩn trọng của hắn thì sẽ thử thăm dò nàng trước. Người như hắn sao có thể vì một lần cứu mạng mà hoàn toàn tin nàng. Thật ra từ sau khi sống lại, nàng cũng đã suy nghĩ đến chuyện này. Kiếp trước nàng vì thân phận này mà mất mạng hay là vì Bùi Tĩnh An cũng không chắc chắn. Nhưng điều chắc chắn là nàng sẽ bắt những kẻ đã hại mình phải trả giá đắt. "Lang quân cảm thấy thế nào là trung thành?" Giọng nói mềm mại và chậm rãi của thiếu nữ vang lên. Tiêu Yến Hành ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, hắn tỉ mỉ quan sát đôi mắt đen và sáng trong như nước của Tạ Linh Du, đôi mắt nàng như làn nước mùa thu, lấp lánh như trong sáng, sạch sẽ. Một lúc lâu sau hắn mới nhếch môi: "Mong được Điện hạ chỉ giáo." Hắn cũng không thích nhận ân tình của người ngoài, hôm qua hắn đã nhận lời thì nhất định sẽ làm được. Từ sau khi tỉnh lại Tiêu Yến Hành đã suy nghĩ đến chuyện này, với thân phận và địa vị của vị Điện hạ này thì bên cạnh nàng có vô số người tình nguyện để nàng sử dụng, nàng cứu hắn hiển nhiên là vì có mục đích khác. Vị tiểu điện hạ này quả nhiên muốn lợi dụng hắn để làm một chuyện gì đó không thể lộ ra ánh sáng. Hắn sẽ làm. Tất cả là để trả ơn cứu mạng của nàng. Đến lúc đó hắn sẽ không còn nợ nàng gì nữa. Lúc này Tạ Linh Du nhấc chân, đến gần hơn với giường của hắn, nàng hơi nghiêng người về phía trước, gương mặt của nàng chỉ cách hắn một chút, đôi mắt trong veo kia chớp chớp, mùi hương thiếu nữ mềm mại xộc vào mũi hắn. Giống như mùi hương của túi tiền mà hắn đặt bên gối đêm qua. "Đối với ta mà nói." Tạ Linh Du nghiêng đầu, hình như đang nghiêm túc nghĩ ngợi gì đó, mãi cho đến khi nàng gằn từng chữ: "Ta muốn ngươi mãi mãi đứng về phía Tạ Linh Du." Chỉ vậy thôi? Tiêu Yến Hành không ngờ mình sẽ nhận được một câu trả lời ngây thơ như vậy. Hắn nghĩ thầm, quả nhiên là một tiểu điện hạ không rành thế sự. Không khí trong điện dường như khẽ đọng lại, chỉ còn lại nhịp thở nhẹ và mỏng manh. Đôi đồng tử của Tạ Linh Du phản chiếu gương mặt tuấn tú tuyệt trần trước mắt. Cho dù hắn đã cố giấu đi rất giỏi nhưng nàng vẫn kịp bắt gặp chút kinh ngạc thoáng qua hiện lên trong đáy mắt hắn, cứ như thể hắn không ngờ nàng sẽ nói như thế. Thật ra nàng cũng đã từng nghĩ cái loại người tâm tư sâu sa, cảm giác nhạy bén như Tiêu Yến Hành thì điều mà hắn cảnh giác nhất chính là những kẻ giống như hắn. Tuy nàng có thân phận cao quý nhưng xét về mưu lược tâm cơ thì chưa chắc đã hơn được Tiêu Yến Hành. Chi bằng dứt khoát đổi sang một con đường khác. So với một nữ Vương gia thâm sâu khó lường thì một tiểu Điện hạ ngây thơ được nuôi lớn trong thâm cung lại càng dễ khiến người ta tin tưởng hơn. May mà Tạ Linh Du cũng không phải hoàn toàn đang giả vờ. Kiếp trước nàng chẳng phải cũng từng ôm ấp suy nghĩ ngây thơ như thế. Nàng tưởng rằng chỉ cần làm đúng bổn phận của mình là có thể sống yên ổn qua ngay. Ai ngờ đến khi sóng to gió lớn, nào có con thuyền nào trên sống có thể giữ cho mình bình yên.