Chương 50

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:37

"Mẫu phi có lòng rồi." Giọng Tạ Linh Du trong trẻo như ngọc va nhau, lạnh lùng mà thanh cao. Chỉ là thái độ lạnh nhạt của nàng cũng không khiến Chương Hàm Ninh thêm sợ hãi mà ngược lại còn có một chút mừng thầm trong lòng. Có lẽ là vị Điện hạ này trời sinh tính tình lãnh đạm, chứ không phải cố tình chán ghét nàng ta. Dù trong lòng nàng ta có nghĩ gì về Tạ Linh Du thì điều đó cũng không quan trọng. Quan trọng là nàng ta không thể để vị Điện hạ này sinh lòng chán ghét mình. Vì thế, Chương Hàm Ngưng càng thêm hạ thấp: "Điện hạ, tuy chuyện lần trước vô lễ với người, người rộng lượng không trách phạt nhưng ta vẫn muốn cúi đầu xin lỗi, mong Điện hạ thứ tội." Đối với lời lẽ như vậy, tai Tạ Linh Du thật sự đã nghe đến mức chai sạn. Kiếp trước là vậy, kiếp này cũng không khác. Trước kia, mỗi lần Chương Hàm Ngưng mềm mỏng như thế, mẫu thân của nàng đều vô cùng xót xa, thậm chí còn từng nói thẳng với Tạ Linh Du rằng nàng nên kính trọng Chương Hàm Ngưng nhiều hơn. Từng có một thời, Tạ Linh Du thật sự làm theo lời mẫu thân mà luôn gọi Chương Hàm Ngưng một tiếng "a tỷ". Nhưng tiếng "a tỷ" ấy tuyệt nhiên không xuất phát từ lòng chân thành của nàng. Tạ Linh Du đứng trên bậc thềm cao rồi nhìn Chương Hàm Ngưng từ trên cao xuống, nét mặt không vui không giận, lạnh nhạt nói: "Nếu Thái phi thích ngươi thì ngươi cứ giữ bổn phận, hầu hạ Thái phi cho tốt là được. Còn ở chỗ bổn vương, không cần nghĩ nhiều, bớt toan tính đi thì hơn." Nếu thật lòng chỉ định đưa đồ thì Chương Hàm Ngưng hoàn toàn có thể bảo người mang thẳng đến viện của nàng. Việc gì phải theo chân Xuân Hi đến tận Tàng Thư các này chứ? Rõ ràng là muốn dò xét tình hình xung quanh nàng. Với kiểu thông minh vặt như thế, Tạ Linh Du chẳng định nể mặt chút nào. Quả nhiên, lời ấy làm Chương Hàm Ngưng sợ đến tái mặt, lập tức quỳ "bịch" một tiếng xuống: "Điện hạ, tiểu nữ tuyệt không có ý dò xét." "Tốt nhất là như vậy." Tạ Linh Du khẽ cong môi, toan quay người trở về Tàng Thư các. Nhưng nàng vừa xoay gót chân thì bỗng dừng lại, khẽ nghiêng người liếc nhìn Chương Hàm Ngưng, giọng bình thản nhưng mang theo uy nghi vang lên: "Từ nay về sau, nếu chưa được bổn vương cho phép thì ngươi không được bước chân vào tiền viện nửa bước." Còn về việc có cho phép hay không, dĩ nhiên là không bao giờ. Chương Hàm Ngưng quỳ phục dưới đất, không dám ngẩng đầu. Chờ đến khi Tạ Linh Du quay lại Tàng Thư các, Tiêu Yến Hành vẫn đứng yên lặng giữa các kệ sách, dáng người cao gầy, áo vải đơn sơ không phô trương, sạch sẽ không vướng bụi trần, toát ra một nét thanh cao cô tịch. "Ngươi có thấy ta quá bạc tình vô lễ không?" Tạ Linh Du bỗng hỏi, giọng điệu mang theo chút thú vị. Tiêu Yến Hành nhìn gương mặt tinh xảo trước mắt, ánh mắt Tạ Linh Du sáng trong, cảm giác như nàng như thật sự đang đợi lời hồi đáp của hắn. "Nơi này là phủ Vĩnh Ninh Vương, mọi quy củ đều xoay quanh Điện hạ, lấy Điện hạ làm chuẩn. Điện hạ chính là trời của nơi này." Giọng nói của hắn ôn hoà mà lạnh nhạt nhưng từng chữ đều đứng về phía nàng. ... Ta muốn ngươi mãi mãi đứng về phía Tạ Linh Du. Câu nói nàng từng buột miệng thốt ra, lại từng chữ từng câu khắc sâu vào lòng hắn. ... Sau khi vào cung thỉnh an Thánh nhân, Tạ Linh Du nghỉ ngơi trong phủ hai ngày, chủ yếu là để sắp xếp lại viện của mình. Lần này trở về phủ, nàng không còn ở hậu viện, nơi nàng ở hồi nhỏ như trước nữa. May mà dù Hàn Thái phi có quá quắt thế nào, cũng không dám để Chương Hàm Ngưng vào ở trong viện đó. Còn hiện tại, nàng là chủ nhân của Vương phủ, dĩ nhiên nên ở tiền viện. Tiền viện vốn là nơi phụ vương nàng từng cư ngụ, nhiều năm qua không có ai ở nhưng may mắn là người hầu trong phủ không dám chểnh mảng nên viện vẫn luôn sạch sẽ ngăn nắp. Hai ngày qua, nàng cho người mở kho phủ, chuyển ra không ít vật dụng. "Thật đúng là vô lý, làm gì có đạo lý để một người ngoài lo chuyện trong phủ!" Thính Hà vừa bưng hộp gấm vừa lẩm bẩm. Xuân Hi chỉ biết bất đắc dĩ cười, mấy lời này nàng ấy đã nghe suốt hai ngày rồi. Không ngờ tiểu cô nương này lại còn tức giận lâu như thế. Xuân Hi an ủi: "Muội cứ xem nàng ta như nữ quản sự bên cạnh Thái phi là được. Hơn nữa những thứ chúng ta cần, chẳng phải cũng đều đã lấy được rồi sao?" Thì ra khi Tạ Linh Du không có trong phủ thì chìa khóa kho đều do Thái phi nắm giữ. Lần này Tạ Linh Du phái Xuân Hi đi mở kho, lúc đi xin chìa khóa mới biết hiện tại Chương Hàm Ngưng và Trần ma ma cùng quản lý kho phủ. Quả là sủng ái đến mức khiến người khác không thể không để tâm. Trần ma ma là người lâu năm trong phủ, cũng là người đắc lực nhất bên cạnh Thái phi, để bà ta trông coi kho thì không có gì phải bàn.