Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:39
"Đã cho người gọi thái y chưa?" Tạ Linh Du hỏi.
Thính Hà lắc đầu: "Không ai dám gọi."
Tuy Tạ Linh Du không truy cứu đến cùng nhưng ai cũng thấy rõ Hoa ma ma có dính líu sâu trong chuyện này. Biết đâu chẳng mấy chốc lại bị lôi ra xử lý. Giờ còn ai dám dây vào, càng không ai dám gọi thái y.
Giọng Tạ Linh Du vẫn thản nhiên: "Cứ cho người đi mời thái y đến xem đi."
Hai nha hoàn liếc nhìn nhau, Xuân Hi dịu dàng nói: "Điện hạ thật đúng là lòng dạ từ bi như Bồ Tát."
Tạ Linh Du chống cằm: "Dù gì cũng là người mà a nương ban cho ta, không thể để bà ta chết được "
Nàng chẳng phải người tốt bụng gì. Chẳng qua sau này bà ta vẫn còn chút giá trị lợi dụng mà thôi.
Sáng hôm sau, Tào thái y đến bắt mạch cho Tạ Linh Du. Ngay chính ông cũng không hiểu nổi tại sao chỉ trong vài ngày, mạch tượng của nàng lại hồi phục nhanh như vậy.
Sau khi cẩn thận hỏi lại, ông mới biết Tạ Linh Du vẫn đang uống thuốc mà ông kê.
Tào thái y cúi đầu, trong lòng thầm nghĩ, lẽ nào y thuật của mình đã tiến bộ vượt bậc như thế này rồi sao?
Quả thực là "diệu thủ hồi xuân".
Sau khi tiễn Tào thái y đi, Tạ Linh Du dùng bữa sáng xong, lập tức thấy Thính Hà bước vào: "Điện hạ, Tham quân Hạ Lan đã trở về."
"Hạ Lan Phóng?" Tạ Linh Du nghe vậy, thần sắc sững lại.
Cũng khó trách nàng kinh ngạc đến vậy. Bởi kiếp trước, trước khi nàng bị giam lỏng, Hạ Lan Phóng đã là chiến thần vang danh biên giới Đại Chu. Một mình xông vào doanh trại địch, lấy thủ cấp tướng địch giữa hàng vạn quân, rồi vượt ngàn dặm đánh thẳng vào vương đình Bắc Nhung, chiến công hiển hách vang dội khắp thiên hạ.
Chỉ là không ai biết, vị thiếu niên tướng quân ấy lại từng xuất thân từ Vương phủ Vĩnh Ninh.
Là Lục sư Tham quân của Vương phủ.
Khi Hạ Lan Phóng nổi danh thiên hạ, ai ai cũng muốn kết giao thì chính nàng lại tuyệt tình từ chối.
Nàng không chỉ cấm người trong phủ nhắc đến mối liên hệ giữa Vương phủ và Hạ Lan Phóng mà còn kiên quyết không chịu gặp mặt hắn.
Chỉ vì nàng sợ bị thế nhân gièm pha, cho rằng nàng kết thân với trọng thần nắm binh quyền.
Giờ nghĩ lại, nếu khi ấy nàng không tuyệt tình như vậy thì chỉ cần dựa vào danh nghĩa cựu thuộc hạ trong phủ, tân Hoàng đế cũng chẳng dám giam lỏng nàng như thế.
"Cho hắn vào." Tạ Linh Du lập tức nói.
Hạ Lan Phóng rất nhanh đã bước vào trong điện. Hắn mặc một bộ áo bào cổ tròn thêu hoa văn tròn màu xám bạc, dáng đi thẳng tắp nghiêm chỉnh. Tuy tuổi còn trẻ nhưng đã mang khí chất kiêu dũng của người từng xông pha chiến trường.
"Mạt tướng Hạ Lan Phóng, bái kiến Điện hạ. Hôm qua vì lệnh giới nghiêm nên mạt tướng không kịp trở về, mong Điện hạ thứ tội."
Tạ Linh Du nhân cơ hội chăm chú đánh giá người trước mắt, mỉm cười: "Ngươi vất vả qua lại hai nơi, sao bổn vương lại trách ngươi được."
Mấy hôm trước, khi nàng bệnh nặng, chính là lúc Hạ Lan Phóng quay về Trường An báo tin.
Nên mới giúp nàng mời Tào thái y đến chữa trị.
Hai ngày qua hắn vẫn luôn đi về giữa Trường An và Thượng Dương Cung.
Nghe vậy, Hạ Lan Phóng lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt không giấu được vẻ kinh ngạc.
Tạ Linh Du bị hắn nhìn như thế lại chẳng hề chột dạ, ngược lại còn mỉm cười nhìn lại.
Không thể không nói, Hạ Lan Phóng quả là tướng tài. Chỉ một chi tiết nhỏ cũng khiến hắn lập tức phát hiện.
Tạ Linh Du của trước kia, chưa bao giờ xưng là bổn vương.
Nhưng giờ thì khác rồi, quy củ phải sửa đổi. Nàng muốn để tất cả mọi người biết, nàng, Vĩnh Ninh Vương, danh xứng với thực.
May thay Hạ Lan Phóng nhanh chóng thu lại kinh ngạc, bình thản nói: "Lần này Điện hạ nhiễm bệnh, Thái phi vô cùng lo lắng, còn sai mạt tướng mang đến ít thuốc bổ thượng hạng."
Nghe vậy, Tạ Linh Du chỉ nhàn nhạt đáp ừm một tiếng, chẳng ai đoán nổi tâm trạng nàng ra sao.
Hạ Lan Phóng đứng tại chỗ, trầm ngâm hồi lâu rồi khẽ nói: "Còn chuyện trước đó Điện hạ nhờ mạt tướng hỏi giúp, Thái phi cũng đã có hồi âm."
"Ồ?" Tạ Linh Du hơi nhướng mày, tỏ vẻ tò mò.
Có trời mới biết, thật ra nàng đã hoàn toàn quên mất chuyện từng nhờ hắn hỏi là gì.
Dù sao nàng vừa mới sống lại, mấy ngày nay lại bệnh nặng, đầu óc còn mơ mơ hồ hồ, ký ức về quá khứ còn chưa khôi phục hoàn toàn, sao mà nhớ nổi chuyện vụn vặt ấy.
Nhưng Hạ Lan Phóng không hề nghi ngờ, trầm giọng nói: "Thái phi dặn Điện hạ không cần vội, hiện giờ chưa phải lúc thích hợp để hồi kinh Trường An."
Câu nói ấy lại khiến Tạ Linh Du như sực nhớ ra điều gì.
Hóa ra trước khi phát bệnh, nàng từng sai Hạ Lan Phóng trở về Vương phủ, hỏi mẫu phi xem bao giờ nàng mới có thể trở về Trường An.
Chưa phải lúc thích hợp?
Tạ Linh Du khẽ cười giễu, tự hỏi: "Vậy đến khi nào mới là lúc thích hợp trong mắt Thái phi đây?"