Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:39
Một khi đã nghĩ thông suốt mọi chuyện, trong lòng của Tạ Linh Du như trút được tảng đá lớn, nhẹ nhõm hẳn đi.
Vì vậy, nàng cũng cảm thấy hơi đói.
Mấy hôm nay đang bệnh, gần như nàng chỉ sống nhờ vào thuốc thang và cháo loãng, chẳng ăn được gì ra hồn.
"Truyền điểm tâm sáng đi." Tạ Linh Du phân phó.
Xuân Hi nghe vậy, không kìm được nụ cười mừng rỡ. Điện hạ chủ động đòi ăn, chắc hẳn là thân thể đã thực sự khá lên rồi.
Biết đói rồi cơ đấy.
Tạ Linh Du dựa vào mỹ nhân tháp, mắt nhìn khung cửa sổ hoa văn hình thoi trước mặt, bất chợt mở lời: "Mở cửa sổ ra cho thoáng một chút, trong điện bí bách quá."
Xuân Hi kinh ngạc: "Điện hạ, tuy bên ngoài chưa nổi gió nhưng dù sao vẫn đang là tháng hai, thân thể người còn chưa..."
Tạ Linh Du liếc nàng ấy một cái, ánh mắt cũng chẳng đến mức sắc bén gì nhưng lại khiến tim Xuân Hi khẽ run.
Vì thế nàng ấy không dám nói thêm gì, rảo bước tới khẽ mở hé khung cửa sổ hoa.
Tuy hôm nay không có gió nhưng vừa mới qua tháng hai, bên ngoài vẫn lạnh cắt da cắt thịt. May mà lò sưởi dưới sàn trong điện đốt rất ấm nên dù có mở cửa cũng không thấy lạnh là bao.
"Hay là nô tỳ đi lấy chiếc khăn choàng lông cáo trắng mà Thánh nhân ban cho người trước Tết nhé?" Xuân Hi vẫn không yên tâm.
Trong lúc đang nói chuyện thì cửa điện lại bị đẩy ra.
"Chao ôi, tiểu tổ tông của ta ơi, sao người lại dậy rồi, chẳng phải đã dặn phải nằm trên giường tĩnh dưỡng cho tốt hay sao." Người còn chưa tới nơi mà tiếng đã vang đến trước rồi.
Tạ Linh Du ngước mắt lên, chỉ thấy một phu nhân toàn thân dát vàng khoác bạc bước nhanh tới trước mặt, theo sau là một nha hoàn tay xách hộp đựng đồ ăn bằng gỗ khắc hoa.
"Xuân Hi ngươi cũng thật là, cô nương đang bệnh mà ngươi cũng không can ngăn cho kỹ. Ôi chao, còn mở cả cửa sổ nữa kìa."
Phu nhân ấy vẫn tiếp tục lải nhải không ngớt.
Tạ Linh Du nhìn đôi môi đang mấp máy không ngừng của bà ta, một tay chống cằm, không hiểu sao lại nở nụ cười.
"Cô nương, người sao vậy? Sao lại nhìn lão nô như thế?" Hoa ma ma lải nhải một hồi, cuối cùng cũng nhận ra ánh mắt Tạ Linh Du có điều khác lạ. Ánh nhìn nửa như cười nửa như trêu giống như đang chờ xem trò vui.
Thật ra Tạ Linh Du không hẳn là đang chờ xem trò cười, chỉ là khi bất ngờ gặp lại người cũ, lòng nàng dâng lên một cảm giác nực cười khó tả.
Hoa ma ma không phải là nhũ mẫu của nàng mà là quản sự mà mẫu phi đặc biệt phái đến bên nàng khi nàng dọn đến cung Thượng Hoa vào vài năm trước.
Khi ấy, nàng đột ngột rời vương phủ, một mình chuyển đến cung Thượng Hoa, cảm thấy cô đơn trống vắng vì không có người thân bên cạnh.
Hoa ma ma lập tức nhân cơ hội ra sức lấy lòng nàng.
Dần dà Tạ Linh Du đương nhiên cũng tin tưởng bà ta. Nào ngờ từ đầu đến cuối, người này vốn dĩ chính là tai mắt mà mẫu phi cài bên cạnh nàng.
Điều quan trọng nhất là, kiếp trước ngoài bức mật thư bị phát hiện trong thư phòng của nàng, còn có một nhân chứng sống.
Người đó chính là Hoa ma ma.
Bà ta là người hầu lâu năm bên cạnh Tạ Linh Du, lời khai của bà ta đủ để định tội phản nghịch cho nàng.
Giờ đây lại thấy bà ta ân cần lấy lòng mình như thế, Tạ Linh Du chỉ cảm thấy nực cười.
"Lão nô đặc biệt sai người nấu một bát canh nhân sâm cho người." Hoa ma ma mở hộp đựng đồ ăn ra như khoe báo vật mà đưa tới một bát nhỏ: "Người nên tranh thủ uống khi còn nóng."
Xuân Hi liếc nhìn củ sâm trong bát, bỗng lên tiếng: "Chẳng phải củ nhân sâm này là của Thánh nhân mới ban thưởng hôm qua đó sao?"
"Con nha đầu này đúng là tinh mắt thật." Giọng điệu Hoa ma ma còn tỏ ra đắc ý.
Xuân Hi bĩu môi: "Củ nhân sâm Thánh nhân ban thưởng, Điện hạ còn chưa kịp nhìn thấy mà đã bị bà mang ra nấu mất rồi."
Hoa ma ma lườm nàng ấy một cái: "Ngươi ăn nói kiểu gì vậy, ta đây là vì lo cho sức khỏe của cô nương. Dù nhân sâm Thánh nhân ban quý giá cỡ nào, chẳng lẽ lại quý hơn thân thể của cô nương sao?"
Xuân Hi tức đến cắn môi, chỉ hận mình không có cái miệng lưỡi lanh lẹ như thế để cãi lại.
Đều là người hầu hạ Điện hạ, nàng ấy há lại không hiểu rõ thủ đoạn của Hoa ma ma sao, ra oai hơn bất cứ thứ gì.
Nói riêng về củ nhân sâm kia, Xuân Hi dám lấy đầu ra bảo đảm. Khi Hoa ma ma sai người nấu canh cho Điện hạ, bản thân bà ta nhất định đã nếm trước rồi. Loại chuyện này, bà ta đã chẳng làm một hai lần.
Lại còn khoác lác là thử độc giùm Điện hạ nữa chứ.
Phỉ nhổ.
"Xuân Hi, bưng lại đây." Tạ Linh Du chợt lên tiếng.
Lúc này, hai người mới nhận ra bản thân vừa tranh cãi ngay trước mặt Tạ Linh Du nên lập tức im bặt, không dám nhiều lời thêm. Xuân Hi vội vàng nhận lấy bát canh từ tay Hoa ma ma, ngón tay khẽ chạm vào thành bát thử độ ấm rồi mới cẩn thận dâng lên trước mặt Tạ Linh Du.